Giao thừa vốn là khoảnh khắc đoàn viên. Nhưng với nhiều người lao động, đó cũng là thời điểm họ tranh thủ làm thêm để có thu nhập tốt hơn. Câu chuyện của một người cha ở An Huy (Trung Quốc) những ngày đầu năm mới đã chạm đến trái tim nhiều người, bởi nó phản chiếu rất rõ hình ảnh của biết bao gia đình bình dị ngoài kia.
Biết rằng giá mỗi đơn hàng dịp Tết cao hơn ngày thường, người đàn ông quyết định sau bữa cơm tất niên sẽ ra ngoài chạy thêm vài cuốc. “Vài cuốc” ấy kéo dài đến tận 2 giờ sáng. Khi anh trở về, có lẽ trong đầu chỉ còn sự mệt mỏi sau nhiều giờ rong ruổi ngoài đường. Anh nghĩ vợ con đã ngủ. Nhưng vừa mở cửa, chiếc mũ bảo hiểm còn chưa kịp tháo, anh đã nghe tiếng con trai reo lên: “Bố về rồi!”.
Hai cậu bé con trai anh lập tức chạy tới, quỳ xuống trước mặt cha, vừa dập đầu vừa nói lời chúc năm mới. Người vợ cũng vội vàng vào bếp luộc bánh chẻo để cả nhà cùng ăn bữa Tết muộn. Khoảnh khắc ấy ngắn ngủi nhưng đủ để làm tan biến mọi nhọc nhằn. Người cha không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt và nụ cười của anh chính là câu trả lời rằng mọi vất vả đều đáng giá.
Đoạn video sau khi được người vợ đăng tải đã nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người xem mà rơi nước mắt. Có người nói đây là video ấm áp nhất dịp Tết năm nay. Có người lại nhớ đến cha mình, người từng lặng lẽ đi làm xuyên Tết chỉ mong con cái có cuộc sống tốt hơn.
Với người cha ấy, điều quý giá nhất có lẽ không phải số tiền kiếm được trong đêm Giao thừa, mà là cảm giác khi mở cửa nhà và thấy con chờ đợi. Hai đứa trẻ quỳ xuống không chỉ là một phong tục chúc Tết, mà là biểu hiện của sự thấu hiểu. Chúng biết cha đã làm việc cả ngày. Chúng hiểu sự hy sinh thầm lặng ấy. Sự “hiểu chuyện” đó không tự nhiên mà có, nó được hình thành từ những điều các con nhìn thấy mỗi ngày.
Câu chuyện này khiến nhiều người phải tự hỏi rốt cuộc, hạnh phúc là gì? Là thu nhập cao, là mâm cỗ đầy, hay là khoảnh khắc cả gia đình quây quần, dù muộn màng?
Người cha trong câu chuyện không chọn ở nhà trọn vẹn đêm Giao thừa, bởi anh hiểu trách nhiệm của mình. Nhưng anh cũng may mắn khi có một gia đình biết chờ đợi và trân trọng sự hy sinh ấy. Sự ấm áp không đến từ những điều lớn lao, mà từ ánh mắt con trẻ, từ tiếng gọi “bố ơi” vang lên giữa đêm khuya.
Giữa nhịp sống bận rộn, nhiều người mải mê kiếm tiền mà quên mất ý nghĩa của việc trở về. Thế nhưng cuối cùng, điều khiến ta tiếp tục cố gắng không phải là con số trong tài khoản, mà là cảm giác được cần đến, được yêu thương.
Theo Sohu
Nhật Linh
