Có những tình yêu không cần thốt lên thành lời, nó nằm ở sự nhẫn nại của người cha giữa cơn mưa tầm tã và niềm tin tuyệt đối của đứa trẻ khi biết mình luôn có một "hậu phương" vững chãi phía sau.
Mới đây, một đoạn clip ngắn ghi lại cảnh hai cha con đưa nhau đến trường giữa cơn mưa trắng trời đã khiến hàng ngàn người rưng rưng. Giữa lúc gió quất phần phật, mưa xối xả như trút nước, lại đến lúc cổng trường đã đóng, đứa trẻ vội vàng chạy vào lớp, vô tình làm rơi chiếc áo mưa xuống mặt đường sũng nước.
Đứa con không quay lại nhặt, cứ thế lao đi vì sợ muộn giờ. Còn người cha, ông không hề lớn tiếng gọi giật, cũng không cáu gắt vì sự cẩu thả của con. Ông lặng lẽ xuống xe, kiên nhẫn cúi người nhặt chiếc áo mưa ướt nhem, bình tĩnh vuốt phẳng và gấp gọn lại giữa đất trời đang chao đảo vì giông lốc.
Một thế giới điềm tĩnh được dựng xây từ sự nhẫn nại của cha
Hình ảnh người cha đứng lặng giữa màn mưa ấy khiến chúng ta phải lặng người suy ngẫm về hai chữ "kiên nhẫn".
Trong nhịp sống hối hả ngày nay, khi áp lực công việc và cuộc sống dễ khiến người lớn trở nên nóng nảy, thì sự điềm tĩnh của người cha này giống như một khoảng lặng hiếm hoi. Ông không chỉ đang "thu dọn" chiếc áo mưa bị rơi mà đang âm thầm xây dựng cho con một thế giới an toàn về cảm xúc.
Trang Inside the Box bình luận: "Một người bố bình tĩnh trước những tình huống thế này mới có thể khiến đứa trẻ học được tâm thế vững vàng và điềm tĩnh khi đối diện với những vấn đề của cuộc đời chúng mai sau".
Đúng vậy, đứa trẻ chạy vụt đi mà không lo lắng, bởi nó mang theo một niềm tin mãnh liệt: Bố ở đây, bố sẽ thu xếp ổn thỏa mọi thứ. Sự bao dung của cha chính là "giấy phép" để con trẻ được phép sai, được phép vội vàng và quan trọng nhất là được phép mơ ước mà không sợ hãi.
Những "vết sẹo" ấm áp và nỗi nhớ đằng sau lưng cha
Dưới bài đăng, hàng ngàn người đã để lại những bình luận đẫm nước mắt. Mỗi câu chuyện là một mảnh ký ức về người cha của riêng mình. Có người thấy lại hình ảnh mình năm xưa, có người lại thấy xót xa vì một ước mơ chưa bao giờ thành hiện thực.
1 cư dân mạng nghẹn ngào: "Ba mình đưa đón từ hồi nhỏ xíu, nắng mưa giông bão đều có ba. Có hôm trời mưa nặng hạt, chân tay ba ướt nhem nhưng vẫn quay qua hỏi sợ mình lạnh...". Những người con lớn lên, đi làm xa nhà, chỉ cần một khoảnh khắc "chạm" nhẹ như chiếc áo mưa rơi cũng đủ để nỗi nhớ ba vỡ òa.
Thế nhưng, không phải ai cũng may mắn còn ba để được đón đưa. Bình luận khiến nhiều người thắt lòng: "Ngày xưa chỉ ước ao được bố đón một lần mà thật khó, vì bố không còn trên đời từ rất lâu rồi...". Có lẽ, niềm hạnh phúc giản đơn của người này lại là ước ao xa xỉ của người khác. Sự tương phản giữa hình ảnh ấm áp trong clip và những khoảng trống trong lòng người xem đã tạo nên một sức lay động mãnh liệt.
Chúng ta thường ca ngợi sự bao la của lòng mẹ, nhưng đôi khi lại quên đi sự nhẫn nại âm thầm của người cha. Cha là người ít khi nói yêu con, nhưng tình yêu đó được cụ thể hóa bằng những chuyến xe vượt mưa gió, bằng chiếc áo mưa che kín cho con còn vai mình ướt đẫm, và bằng cả sự "bao sân" cho những thiếu sót tuổi trẻ của con mình.
Clip gây sốt này nhắc nhở chúng ta rằng: Hạnh phúc của một đứa trẻ không nằm ở những điều lớn lao mà nằm ở sự an tâm khi biết phía sau mình luôn có một bóng hình kiên nhẫn.
Mong cho những đứa trẻ đang được bao bọc như cậu bé trong clip kia, khi trưởng thành sẽ không quên tấm lưng ướt đẫm của cha ngày ấy. Và mong cho mỗi người cha, dẫu cuộc đời có mưa trút nước, vẫn giữ được sự bình thản để làm chỗ dựa cho những ước mơ của con mình bay xa.
Bởi sau tất cả, thứ con cái cần nhất không phải là một chiếc xe sang đưa đón, mà là một trái tim bao dung, sẵn sàng đứng lại nhặt giúp con những "mảnh rơi" của cuộc đời.
Đó chính là cảm giác an toàn mà tuổi thơ ai cũng mong có được.
Hiểu Đan
