1. In the Realm of the Senses
Có lẽ đây là bộ phim 18+ gây tranh cãi dữ dội nhất lịch sử điện ảnh Nhật Bản. In the Realm of the Senses xoay quanh Sada Abe, một cựu kỹ nữ đem lòng say mê ông chủ quán trọ Kichizo. Ban đầu, mối quan hệ của họ chỉ là một cuộc ngoại tình đầy đam mê, nhưng càng về sau cả hai càng chìm sâu vào dục vọng cực đoan, gần như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài để chỉ sống cho nhau. Họ bỏ mặc mọi quy tắc xã hội, lao vào những cuộc truy hoan bất tận như thể tình dục chính là cách duy nhất để chứng minh tình yêu tồn tại.

Điều đáng sợ là cảm xúc trong phim dần chuyển từ đam mê sang ám ảnh chiếm hữu. Sada không còn muốn “yêu” người đàn ông ấy nữa, mà muốn giữ anh ta mãi mãi cho riêng mình, kể cả bằng cái chết. Chính sự chuyển biến tâm lý đầy méo mó đó khiến In the Realm of the Senses trở nên đáng sợ hơn rất nhiều so với một bộ phim 18+ thông thường.
Có lẽ đây là bộ phim gây tranh cãi dữ dội nhất lịch sử điện ảnh Nhật Bản. Ngay từ khi ra mắt năm 1976, phim đã bị cấm hoặc kiểm duyệt nặng ở hàng loạt quốc gia vì những cảnh quan hệ quá thật, táo bạo tới mức khiến khán giả thời đó sốc nặng. Tuy nhiên giới phê bình quốc tế lại đánh giá cao In the Realm of the Senses. Bộ phim vừa đẹp, vừa ngột ngạt, vừa khiến người xem khó chịu như bị mắc kẹt trong cơn mê dục vọng không lối thoát.

2. Blue Is the Warmest Color
Blue Is the Warmest Color là bộ phim 18+ theo chân Adèle, một cô gái tuổi teen bình thường, mơ hồ về bản thân và luôn cảm thấy lạc lõng trong cuộc sống. Mọi thứ thay đổi khi cô gặp Emma, nữ họa sĩ tóc xanh cá tính và tự do. Từ sự rung động đầu đời, cả hai lao vào một mối tình mãnh liệt, nơi tình yêu đi kèm với dục vọng, ghen tuông, sự lệ thuộc cảm xúc và cả những tổn thương rất thật của tuổi trẻ.

Điều khiến Blue Is the Warmest Color trở thành kiệt tác phim 18+ nằm ở cảm giác cực kỳ “người” của nó: không tô hồng tình yêu đồng giới, cũng không cố biến nó thành thứ bi kịch hóa quá mức. Bộ phim giống như một cuộc tình ngoài đời thật được đặt lên màn ảnh, đẹp đến nghẹt thở nhưng cũng đau đến mức khiến người xem cảm thấy hụt hẫng rất lâu sau khi kết thúc. Diễn xuất của Adèle Exarchopoulos đặc biệt được ca ngợi vì gần như sống hoàn toàn trong nhân vật, tạo nên những phân đoạn cảm xúc chân thật đến mức khó quên.
Ngay khi thắng Cành Cọ Vàng tại Cannes Film Festival, Blue Is the Warmest Color lập tức trở thành hiện tượng phim 18+ toàn cầu nhưng cũng kéo theo tranh cãi dữ dội vì những cảnh nóng kéo dài và quá chân thực giữa hai nữ chính. Nhiều người cho rằng bộ phim khai thác cơ thể phụ nữ quá mức, thậm chí tạo cảm giác voyeuristic, trong khi phe còn lại lại xem đây là một trong những câu chuyện tình yêu chân thật và trần trụi nhất từng xuất hiện trên màn ảnh rộng. Chính sự chia rẽ cực đoan đó khiến bộ phim trở thành cái tên không thể bỏ qua khi nhắc đến phim 18+ nghệ thuật.

3. Last Tango in Paris
Ra mắt năm 1972, Last Tango in Paris từng khiến cả châu Âu chấn động vì mức độ táo bạo chưa từng có ở thời điểm đó. Bộ phim 18+ kể về Paul, một người đàn ông trung niên vừa mất vợ trong đau đớn, vô tình gặp Jeanne, cô gái trẻ đang chuẩn bị kết hôn. Hai con người xa lạ bắt đầu một mối quan hệ thuần xác thịt trong căn hộ trống ở Paris, nơi họ gần như không tiết lộ danh tính thật cho nhau. Không tình yêu đúng nghĩa, không tương lai, không cam kết, chỉ có dục vọng, cô đơn và sự tuyệt vọng của hai tâm hồn đang mục ruỗng từ bên trong.

Điều khiến phim gây tranh cãi suốt hàng chục năm không chỉ nằm ở những cảnh nóng gây sốc, mà còn ở cảm giác cực kỳ trần trụi về tâm lý con người. Nhân vật của Marlon Brando giống như một người đàn ông đang sụp đổ hoàn toàn, dùng tình dục như cách cuối cùng để chống lại nỗi đau mất mát và sự trống rỗng tồn tại. Brando diễn bằng trạng thái gần như bản năng, khiến nhiều phân đoạn có cảm giác đáng sợ vì quá thật.
Càng về sau, Last Tango in Paris càng được nhìn nhận như một cột mốc lớn của điện ảnh nghệ thuật thế giới. Đạo diễn Bernardo Bertolucci biến Paris trong phim thành một không gian lạnh lẽo và mục nát, nơi con người càng cố tìm kiếm kết nối thì càng lạc lõng hơn. Sau khi xem xong, cảm giác đọng lại không phải kích thích mà là sự kiệt sức tinh thần, như vừa chứng kiến hai con người tự kéo nhau chìm xuống đáy vực cảm xúc.

4. Oldboy




