Lắp camera trong nhà vốn chỉ để cho bố mẹ yên tâm mỗi khi vắng người, ai ngờ có đôi khi món đồ này lại trở thành “thám tử bất đắc dĩ” soi ra đủ thứ bí mật của con trẻ. Có những khoảnh khắc xem lại camera mà vừa buồn cười, vừa muốn thở dài, bởi lúc bố mẹ không để ý cũng là lúc các “nhân vật nhí” bộc lộ phiên bản rất khác. Từ những pha lén lút nghịch điện thoại, thức khuya dán mắt vào màn hình, đến loạt hành động ngây ngô nhưng đầy tính toán, tất cả hiện lên rõ mồn một.
Tại tỉnh Quý Châu (Trung Quốc), mạng xã hội lan truyền một câu chuyện khiến nhiều người vừa bật cười vừa phải ngẫm nghĩ. Nhân vật chính là cô Lý, một bà mẹ có hai con trai, người đã chia sẻ sự việc do chính mình phát hiện lên mạng xã hội.
Theo chia sẻ, để đảm bảo an toàn cho gia đình và tiện theo dõi sinh hoạt của các con, cô Lý có lắp camera giám sát trong nhà. Bình thường, cô chỉ thỉnh thoảng mở camera kiểm tra cho yên tâm. Tuy nhiên, vào một buổi sáng nọ, thói quen này lại khiến cô phát hiện ra một “bí mật” ngay trong chính phòng khách.
Khoảng 6 giờ sáng hôm đó, khi trời vẫn còn nhá nhem, không gian đầu đông vẫn phủ một vẻ yên tĩnh, vợ chồng cô Lý vẫn đang ngủ say thì trên màn hình camera xuất hiện hai bóng người đầy khả nghi. Hai cái bóng nhỏ lần lượt bò sát mặt sàn, di chuyển chậm rãi và cẩn trọng như thể đang thực hiện một nhiệm vụ tuyệt mật. Cả hai tiến dần về phía bàn uống nước đặt giữa phòng khách, sau đó một trong hai nhanh tay với lấy một vật trên mặt bàn.
Khung cảnh ấy khiến cô Lý, khi xem lại camera, không khỏi giật mình. Nếu chỉ nghe mô tả, nhiều người có thể nghĩ đây là một tình huống rùng rợn. Thế nhưng, sự thật lại hoàn toàn trái ngược và mang màu sắc hài hước hơn rất nhiều. Hai “nhân vật bí ẩn” ấy không ai khác chính là hai cậu con trai của cô.
Hóa ra, tranh thủ lúc bố mẹ còn đang ngủ, hai anh em đã rủ nhau lén rời khỏi phòng ngủ, bò ra phòng khách với mục tiêu duy nhất là lấy chiếc điện thoại của mẹ để trên bàn. Trong quá trình “hành động”, cậu em tỏ ra khá lo lắng, liên tục ngó nghiêng xung quanh, thậm chí có lúc còn chần chừ không dám tiến lên. Trái lại, cậu anh có vẻ gan dạ hơn, cuối cùng vẫn đủ bình tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ. Ngay sau khi lấy được chiếc điện thoại, cả hai lập tức quay về phòng ngủ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Xem lại toàn bộ đoạn video, cô Lý vừa không nhịn được cười trước sự ngây ngô, lén lút của hai con, vừa cảm thấy không khỏi lo lắng. Điều khiến cô bận tâm không chỉ là trò “đột nhập” lúc rạng sáng, mà còn là việc chiếc điện thoại có sức hấp dẫn quá lớn đối với trẻ nhỏ. Cô sợ rằng nếu không kiểm soát tốt, các con sẽ dần phụ thuộc vào điện thoại, từ đó ảnh hưởng đến việc học tập, sức khỏe và cả nhịp sinh hoạt hàng ngày.
Sau khi được đăng tải lên mạng xã hội, câu chuyện nhanh chóng thu hút sự quan tâm của đông đảo cư dân mạng. Nhiều phụ huynh để lại bình luận cho biết họ nhìn thấy hình ảnh con mình trong đó, bởi không ít gia đình cũng đang đau đầu với tình trạng trẻ nhỏ mê điện thoại từ sáng sớm đến tối muộn. Câu chuyện tưởng chừng vui vẻ này vì thế lại trở thành lời nhắc nhở khiến nhiều cha mẹ phải suy nghĩ nghiêm túc hơn về việc quản lý thời gian sử dụng thiết bị điện tử của con cái.
Cần làm gì khi phát hiện con “nghiện” điện thoại?
Việc phát hiện con có dấu hiệu “nghiện” điện thoại là nỗi lo chung của rất nhiều phụ huynh hiện nay. Trong bối cảnh công nghệ số len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống, điện thoại thông minh không chỉ là công cụ liên lạc mà còn trở thành “bảo mẫu điện tử” bất đắc dĩ của nhiều gia đình. Tuy nhiên, khi trẻ dành quá nhiều thời gian cho màn hình, bỏ bê học tập, cáu gắt khi bị nhắc nhở và thu mình khỏi các hoạt động đời thực, cha mẹ cần nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm túc và có hướng xử lý phù hợp, thay vì hoảng hốt hay cấm đoán cực đoan.
Điều đầu tiên cha mẹ cần làm khi phát hiện con nghiện điện thoại là bình tĩnh quan sát và xác định mức độ. Không phải cứ dùng điện thoại nhiều là nghiện. Có trẻ dùng để học online, làm bài tập, tìm tài liệu, nhưng cũng có trẻ chủ yếu xem video ngắn, chơi game, lướt mạng xã hội không kiểm soát. Cha mẹ nên để ý các dấu hiệu như con mất ngủ vì dùng điện thoại, giảm hứng thú với những hoạt động từng yêu thích, kết quả học tập đi xuống, hay phản ứng tiêu cực khi bị giới hạn thời gian sử dụng. Việc nhận diện đúng vấn đề sẽ giúp phụ huynh tránh áp dụng những biện pháp sai lầm, gây phản tác dụng.
Sau khi đã xác định rõ, điều quan trọng tiếp theo là trò chuyện thẳng thắn với con. Thay vì trách mắng hay quy kết lỗi, cha mẹ nên chọn cách nói chuyện nhẹ nhàng, lắng nghe để hiểu vì sao con lại gắn bó với điện thoại đến vậy. Với nhiều trẻ, điện thoại là nơi giải trí, giải tỏa căng thẳng, thậm chí là không gian duy nhất khiến các em cảm thấy được công nhận. Nếu cha mẹ chỉ áp đặt suy nghĩ của người lớn mà không hiểu nhu cầu tâm lý của con, rất dễ khiến trẻ chống đối hoặc tìm cách sử dụng lén lút.
Một nguyên tắc quan trọng khi giúp con thoát khỏi sự phụ thuộc vào điện thoại là không cấm đoán đột ngột. Việc tịch thu điện thoại hay cắt hoàn toàn quyền sử dụng có thể khiến trẻ hoang mang, bức bối và nảy sinh tâm lý phản kháng. Thay vào đó, cha mẹ nên cùng con thống nhất quy định rõ ràng về thời gian và mục đích sử dụng. Ví dụ, chỉ dùng điện thoại sau khi hoàn thành bài tập, giới hạn số giờ mỗi ngày, không sử dụng trước giờ đi ngủ. Khi con được tham gia vào quá trình đặt ra quy tắc, trẻ sẽ có xu hướng hợp tác và tuân thủ tốt hơn.
Bên cạnh việc kiểm soát, cha mẹ cũng cần tạo ra những lựa chọn thay thế hấp dẫn hơn điện thoại. Trẻ sẽ rất khó rời màn hình nếu cuộc sống ngoài đời quá nhàm chán. Vì vậy, hãy khuyến khích con tham gia các hoạt động thể chất, đọc sách, chơi thể thao, vẽ tranh, học nhạc hoặc đơn giản là cùng gia đình nấu ăn, trò chuyện. Khi trẻ tìm thấy niềm vui và sự kết nối trong đời sống thực, nhu cầu tìm đến điện thoại sẽ dần giảm xuống một cách tự nhiên.
Một yếu tố không kém phần quan trọng là sự gương mẫu của cha mẹ. Trẻ con học rất nhanh thông qua quan sát. Nếu cha mẹ liên tục cầm điện thoại, vừa ăn vừa lướt mạng, vừa nói chuyện với con vừa trả lời tin nhắn, thì rất khó yêu cầu con hạn chế thiết bị số. Việc xây dựng thói quen sử dụng điện thoại lành mạnh trong gia đình, chẳng hạn không dùng điện thoại trong bữa ăn hay trước giờ ngủ, sẽ tạo ra môi trường tích cực để trẻ noi theo.
Cuối cùng, nếu đã áp dụng nhiều biện pháp mà tình trạng không cải thiện, cha mẹ nên cân nhắc tìm đến sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý hoặc giáo viên. Đôi khi, việc trẻ nghiện điện thoại không chỉ đơn thuần là thói quen xấu, mà còn là dấu hiệu của áp lực học tập, thiếu kết nối gia đình hoặc vấn đề tâm lý tiềm ẩn. Sự can thiệp kịp thời và đúng cách sẽ giúp trẻ dần lấy lại cân bằng, đồng thời giúp cha mẹ hiểu và đồng hành cùng con hiệu quả hơn.
Giúp con thoát khỏi “nghiện” điện thoại không phải là cuộc chiến một sớm một chiều, mà là hành trình dài đòi hỏi sự kiên nhẫn, thấu hiểu và nhất quán. Khi cha mẹ chọn cách đồng hành thay vì đối đầu, con sẽ có cơ hội học được cách sử dụng công nghệ một cách lành mạnh và có trách nhiệm, thay vì bị công nghệ kiểm soát cuộc sống.
Theo Sohu
Đông
