Không phải phong bì dày, lì xì kèm theo 4 câu này mới khiến bạn được đánh giá là thông minh, không phải vì bạn nói hay, mà vì bạn hiểu người đối diện đang cần gì, và tránh được những thứ họ đã nghe quá nhiều.
Trong những ngày Tết, người ta hay nhầm lẫn giữa “hào phóng” và “được đánh giá cao”. Nghĩ rằng cứ phong bì dày là đủ. Nhưng thực tế, tiền chỉ giải quyết được một phần rất nhỏ của cảm xúc. Thứ còn lại, cảm giác được tôn trọng, được thấu hiểu, được đối xử như một người trưởng thành, lại nằm ở lời nói. Và người nói đúng lời, đúng lúc, thường được nhìn như một người thông minh, dù họ chẳng khoe kiến thức gì.
Câu thứ nhất: “Anh/chị biết năm vừa rồi của em không dễ”
Đây là câu thể hiện trí tuệ cảm xúc rõ nhất. Nó không hỏi dồn, không tò mò, không ép người khác kể lể. Nó chỉ xác nhận một điều mà hầu hết mọi người đều đang trải qua nhưng hiếm khi được nói ra: năm vừa rồi khó thật. Khi bạn nói câu này, bạn ngầm cho người ta quyền được mệt. Không phải giả ổn, không phải diễn vai “đứa con ngoan”, “đứa cháu thành đạt”, “người trẻ nhiều triển vọng”. Người thông minh là người biết rằng: ai cũng đang mang theo một năm rất dài phía sau lưng.
Câu thứ hai: “Nhưng em đã đi được tới đây rồi”
Không phải “em giỏi lắm”, không phải “thế là thành công rồi”, mà chỉ là “đi được tới đây”. Câu này thông minh ở chỗ nó không áp tiêu chuẩn. Nó không so sánh với ai khác, không kéo người ta vào bảng xếp hạng vô hình của họ hàng, xã hội, hay mạng xã hội. Nó ghi nhận một sự thật giản dị: người đối diện vẫn đang đứng đây, vẫn sống tiếp, vẫn chưa gục. Trong một thế giới mà ai cũng bị thúc phải hơn hôm qua, hơn người bên cạnh, việc bạn chọn ghi nhận sự tồn tại đã là một lựa chọn rất khác.
Câu thứ ba: “Tiền này không phải để trả ơn hay so đo”
Đây là câu khiến bạn được đánh giá là người từng trải. Vì chỉ những ai từng khó xử với tiền mừng, tiền lì xì, tiền giúp đỡ, mới hiểu rằng: tiền rất dễ biến thành áp lực đạo đức. Khi nói câu này, bạn chủ động gỡ bỏ một sợi dây vô hình, sợi dây mang tên “nợ nghĩa”, “phải nhớ”, “phải đáp lại”. Người thông minh hiểu rằng: giá trị của sự cho đi nằm ở việc nó không buộc người khác phải mang theo cảm giác mang ơn suốt nhiều năm.
Câu thứ tư: “Giữ sức mà sống tiếp nhé”
Không “cố lên”. Không “phải thành công”. Không “năm nay ráng bứt phá”. Chỉ là giữ sức mà sống tiếp. Đây là câu nói của người đã hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng là đường thẳng đi lên. Có những giai đoạn, sống tiếp đã là một thành tựu. Câu này không kích thích tham vọng, không khơi dậy áp lực, mà cho phép người ta được thở chậm lại. Người nói được câu này thường được đánh giá là rất tỉnh, vì họ không bị cuốn theo thứ ngôn ngữ động viên rỗng đang tràn lan.
Bốn câu này không làm bạn trông “hào phóng” hơn người khác. Nhưng chúng làm bạn trông sắc sảo. Vì bạn không dùng tiền để lấp khoảng trống giao tiếp. Bạn dùng lời nói để đặt tiền vào đúng vị trí của nó: một cử chỉ tử tế, không phải công cụ đánh giá con người.
Phong bì rồi sẽ được mở ra, tiền rồi sẽ được tiêu. Nhưng cảm giác “người này hiểu mình” thì ở lại rất lâu. Và trong những ngày ai cũng nói những câu na ná nhau, người nói khác đi, vừa đủ, đúng chỗ, không thừa, thường được nhớ như một người quá thông minh, dù họ chẳng cần nói nhiều.
Tác giả: B.B
