Mới đây, MXH Trung Quốc xôn xao trước thông tin một vụ “đổi nhầm cuộc đời” của một người phụ nữ tên Lưu Huệ kéo dài suốt 38 năm tại Thương Khâu, Hà Nam (Trung Quốc). Điều khiến dư luận chú ý không chỉ là sai sót y tế nghiêm trọng, mà còn nằm ở chi tiết đầy nghịch lý khi trong hai người phụ nữ bị hoán đổi số phận, chỉ có một người xuất hiện trước truyền thông, còn người “được nuôi dưỡng giàu có” thì gần như biến mất. Thậm chí, khi sự thật được phơi bày, người này còn từ chối gặp cha mẹ ruột của mình.
Một đứa trẻ đi tắm về, cuộc đời đã bị đổi chỗ
Câu chuyện bắt đầu từ 38 năm trước, tại phòng sinh của một bệnh viện ở tỉnh Hà Nam (Trung Quốc). Một đứa trẻ ra đời và được cha mẹ đặt tên là Lưu Huệ. Ngay sau khi ra đời, đứa trẻ được y tá bế đi tắm. Sang ngày hôm sau, khi con được đưa trở về, bà mẹ lập tức nhận thấy sự khác thường. Bà cho rằng tiếng khóc và khuôn mặt của đứa trẻ không giống với đứa bé mà bà đã nhìn thấy trước đó.
Người mẹ bế con tìm y tá để hỏi rõ sự việc. Tuy nhiên, y tá chỉ giải thích rằng trẻ sơ sinh có thể nhìn sẽ khác hơn sau khi bú sữa và tắm rửa, đồng thời khẳng định đó chính là con của gia đình bà.
Vào thời điểm đó, kỹ thuật giám định huyết thống chưa được áp dụng rộng rãi, nên hai vợ chồng chỉ có thể gác lại nghi ngờ và tiếp tục nuôi dưỡng đứa trẻ như con ruột.
Khi đứa trẻ lớn lên, những dấu hiệu bất thường ngày càng rõ. Ngoại hình và tính cách của cô bé không có nét tương đồng với cha mẹ. Đến năm 16 tuổi, hai vợ chồng quyết định âm thầm làm xét nghiệm ADN. Kết quả cho thấy cô bé không có quan hệ huyết thống với họ.
Hai vợ chồng mang kết quả này đến bệnh viện để yêu cầu giải thích. Phía bệnh viện cho rằng không tồn tại sai sót trong quá trình chăm sóc trẻ sơ sinh và cho rằng gia đình không giám sát con cẩn thận. Từ đó, vụ việc bị kéo dài suốt 22 năm mà không có kết luận rõ ràng.
Trong khi đó, Lưu Huệ thực sự, tức đứa trẻ bị bế nhầm năm xưa, đang lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng quê. Cha mẹ nuôi của Lưu Huệ là những người thật thà, sống dựa vào nghề nông. Họ tiết kiệm đến mức ngay cả việc chữa bệnh hay ăn uống cũng phải cân nhắc từng khoản.
Từ nhỏ, Lưu Huệ đã bộc lộ năng khiếu võ thuật. Nhà trường đánh giá cô là học sinh tiêu biểu và bố trí xe đưa đón miễn phí mỗi ngày. Các động tác của cô được dùng làm tư liệu giảng dạy.
Tuy nhiên, hoàn cảnh kinh tế khó khăn vẫn chi phối cuộc sống của Lưu Huệ. Khi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường thể thao, cô gần như không ngủ suốt đêm vì vui mừng. Cha mẹ nuôi của cô thừa nhận rằng gia đình không đủ khả năng chi trả học phí và khuyên cô cân nhắc việc nhập học.
Sau khi suy nghĩ, Lưu Huệ cất giấy báo nhập học vào rương. Ngày hôm sau, cô theo người trong làng đi làm công nhân tại nhà máy.
Lưu Huệ cho biết ban ngày cô làm việc trên dây chuyền sản xuất, ban đêm trở về phòng trọ trong tâm trạng tuyệt vọng. Cô từng nghĩ rằng cuộc đời của mình sẽ chỉ dừng lại ở đó.
Khoảng cách 20 phút và 38 năm bị đánh mất
Đến cuối năm 2024, vụ việc mới xuất hiện bước ngoặt quan trọng.
Cha mẹ ruột của Lưu Huệ chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm con gái. Họ đăng tải thông tin tìm người thân lên mạng xã hội. Thông qua đối chiếu khuôn mặt, các tình nguyện viên phát hiện người con gái mà gia đình tìm kiếm đang sinh sống tại một ngôi làng chỉ cách họ khoảng 20 phút lái xe.
Khi lực lượng công an tiếp cận, Lưu Huệ cho rằng mình gặp phải đối tượng lừa đảo. Sau khi được thông báo rằng cô có khả năng bị bế nhầm từ khi mới sinh, cô rơi vào trạng thái bàng hoàng. Suốt 37 năm sinh sống, cô chưa từng nghĩ mình không phải con ruột của cha mẹ nuôi.
Sau khi lấy mẫu máu xét nghiệm, kết quả xác nhận Lưu Huệ chính là con ruột của cặp vợ chồng đang tìm kiếm. Cuộc gặp gỡ giữa cô và cha mẹ ruột diễn ra trong nước mắt. Lúc đó, Lưu Huệ mới biết rằng gia đình ruột thịt có điều kiện kinh tế khá giả, bố mẹ kinh doanh và sở hữu nhà cửa khang trang.
Ấy vậy mà bao năm qua, Lưu Huệ sống trong khó khăn. Gia đình nuôi của cô nghèo túng. Chồng của cô hơn cô 9 tuổi và không có công việc ổn định. Hai con nhỏ cần được chăm sóc. Cha mẹ nuôi đã lớn tuổi và sức khỏe suy giảm. Toàn bộ gánh nặng kinh tế dồn lên vai cô.
Để trang trải cuộc sống, Lưu Huệ từng làm nhiều công việc cùng lúc. Việc lao động quá sức khiến cô mắc thoát vị đĩa đệm nghiêm trọng. Cơn đau kéo dài khiến cô gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày.
Trái ngược với Lưu Huệ, người con còn lại lớn lên trong gia đình giàu có. Cô được học trường tư, mặc đồ hiệu, cuộc sống thuận lợi, hôn nhân êm ấm. Khi bị yêu cầu gặp cha mẹ ruột, cô chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn rồi hoàn toàn cắt liên lạc. Thậm chí, cô còn nói rằng sự xuất hiện của Lưu Huệ sẽ khiến cuộc sống hiện tại của mình sụp đổ.
Chi tiết này khiến nhiều người không khỏi bức xúc. Nhiều ý kiến cho rằng dù khó chấp nhận đến đâu, việc gặp cha mẹ ruột ít nhất cũng là sự tôn trọng tối thiểu.
Khi gia đình Lưu Huệ mang đầy đủ giấy tờ và kết quả xét nghiệm đến bệnh viện, phía bệnh viện vẫn khẳng định không hoàn toàn chịu trách nhiệm, cho rằng gia đình cũng có lỗi vì không trông con cẩn thận.
Gia đình sau đó tìm đến luật sư Lý Thắng - một vị luật sư nổi tiếng ở Bắc Kinh (Trung Quốc). Theo vị luật sư này, chuỗi chứng cứ trong vụ việc khá rõ ràng và bệnh viện khó có thể thoái thác trách nhiệm. Tuy nhiên đến nay, bệnh viện vẫn chưa xin lỗi hay bồi thường chính thức.
38 năm đã mất, liệu có thể lấy lại?
Hiện nay, cuộc sống của Lưu Huệ vẫn còn nhiều khó khăn. Cô tiếp tục làm việc tự do để nuôi con và chăm sóc cha mẹ nuôi. Khi lưng đau, cô chỉ có thể sử dụng cao dán để giảm đau tạm thời.
Cha mẹ ruột thỉnh thoảng hỗ trợ tiền bạc, nhưng Lưu Huệ hiếm khi nhận. Cô cho rằng điều bản thân thiếu không phải là tiền, mà là 38 năm được sống bên cha mẹ ruột, điều mà không khoản bù đắp vật chất nào có thể thay thế.
Người phụ nữ được nuôi dưỡng trong gia đình khá giả đến nay vẫn chưa xuất hiện trở lại. Sự im lặng của người này trở thành nỗi day dứt đối với cả hai gia đình.
Luật sư Lý Thắng cho biết ông sẽ tiếp tục theo đuổi vụ việc nhằm yêu cầu bồi thường và lời xin lỗi công khai từ bệnh viện.
Dù kết quả vụ kiện ra sao, những năm tháng đã mất và những tổn thương đã trải qua đều không thể lấy lại. Câu chuyện của Lưu Huệ là một minh chứng cho hậu quả nặng nề của sai sót y tế và sự chậm trễ trong việc thừa nhận trách nhiệm.
Vụ việc “đổi nhầm cuộc đời” kéo dài 38 năm tại Hà Nam không chỉ khiến dư luận phẫn nộ vì sai sót y tế, mà còn để lại nhiều suy ngẫm về giáo dục và cơ hội học tập của một con người. Câu chuyện của Lưu Huệ cho thấy, trên thực tế, năng lực và sự cố gắng cá nhân không phải lúc nào cũng đủ để quyết định tương lai, nếu đứa trẻ đó không được đặt trong điều kiện giáo dục phù hợp. Dù sớm bộc lộ năng khiếu võ thuật và được nhà trường ghi nhận, Lưu Huệ vẫn buộc phải từ bỏ con đường học tập chỉ vì gia đình không đủ khả năng chi trả học phí.
Từ thời điểm cất giấy báo nhập học vào rương, cuộc đời cô rẽ sang hướng khác, với những năm tháng lao động nặng nhọc và gánh nặng mưu sinh kéo dài. Giáo dục không chỉ là chuyện học chữ hay lấy bằng, mà là yếu tố có thể thay đổi toàn bộ quỹ đạo cuộc đời một con người. Một cơ hội học tập bị đánh mất ở tuổi trẻ thường để lại hệ quả lâu dài, rất khó bù đắp về sau.
Ở chiều ngược lại, người con được nuôi dưỡng trong gia đình khá giả có điều kiện học tập đầy đủ hơn, nhưng cách đối diện với sự thật lại khiến nhiều người trăn trở. Điều đó đặt ra câu hỏi về vai trò của giáo dục nhân cách, khi tri thức và điều kiện vật chất chưa chắc song hành với sự thấu cảm và trách nhiệm. Giáo dục chỉ thực sự trọn vẹn khi nó không chỉ mở ra cánh cửa tri thức, mà còn giúp con người biết đối diện với nguồn cội và những sự thật không dễ dàng.
Theo Sohu
Đông
