Giữa làn sóng phim Hàn ngày càng ưu tiên nhịp phim nhanh và cao trào dồn dập, We Are All Trying Here (tựa Việt: Cuộc Chiến Trong Chúng Ta) xuất hiện như một khoảng lặng hiếm hoi, chạm đến người xem bằng những câu chuyện rất thật về cuộc sống người trẻ trong xã hội hiện đại. Phát sóng từ ngày giữa tháng 4 trên JTBC và đồng thời ra mắt toàn cầu trên Netflix, bộ phim chọn cho mình một hướng đi không dễ tiếp cận khi đào sâu vào những cảm giác rất khó gọi tên, đặc biệt là sự đố kỵ và nỗi mặc cảm thua kém len lỏi trong đời sống của những người trưởng thành.
Không phải một cú nổ rating, phim mở màn với mức khoảng 2.2% theo Nielsen Korea, con số khiêm tốn nhưng lại phản ánh đúng bản chất của một tác phẩm không dành cho số đông, mà dành cho những ai sẵn sàng ngồi lại và đối diện với chính mình.
Đứng sau câu chuyện ấy là Park Hae Young, biên kịch từng khiến khán giả lặng đi với My Mister và My Liberation Notes, tiếp tục trung thành với lối viết giàu chiêm nghiệm, khai thác đời sống nội tâm với nhịp kể chậm và cách xây dựng nhân vật nhiều lớp. Dàn diễn viên gồm Koo Kyo Hwan, Go Youn Jung và Oh Jung Se mang đến những nhân vật có tính cách rõ ràng và nhiều mâu thuẫn nội tại.
Các vai diễn không được xây dựng theo hướng lý tưởng hóa mà bám sát những vấn đề quen thuộc trong đời sống, từ áp lực công việc đến sự so sánh với người khác. Chính cách tiếp cận này khiến bộ phim không cần quá nhiều kịch tính vẫn đủ sức chạm đến cảm giác cô đơn rất quen thuộc của người xem.
"Cuộc đời tôi, sao phải vừa ý anh?"
Dưới bối cảnh ngành điện ảnh đầy cạnh tranh, nơi thành công được đo bằng con số và danh tiếng, We Are All Trying Here mở ra một thế giới mà ở đó mỗi con người đều đang vật lộn để chứng minh giá trị tồn tại của mình. Hwang Dong Man (Koo Kyo Hwan) là hình ảnh tiêu biểu của một giấc mơ dang dở kéo dài suốt hai thập kỷ. Anh không phải kẻ bỏ cuộc nhưng cũng chưa từng chạm tới vạch đích, lửng lơ giữa tham vọng và thực tế, để rồi dần biến sự tự ti thành lớp vỏ tự phụ, liên tục phán xét người khác như một cách tự bảo vệ.
Song song với đó, Byeon Eun A (Go Youn Jung) lại đại diện cho một dạng thất bại khác, tinh vi hơn và khó nhận diện hơn. Cô từng là một nhà sản xuất đầy triển vọng, sắc sảo trong công việc và rõ ràng trong quan điểm, nhưng càng tiến xa, cô càng đánh mất chính mình giữa áp lực và những tổn thương không thể gọi tên. Eun A không sụp đổ theo cách ồn ào, cô âm thầm rạn nứt từ bên trong, lựa chọn sự lạnh lùng như một cơ chế tự vệ, để rồi chính lớp vỏ ấy lại khiến cô ngày càng cô độc.
Điều khiến bộ phim trở nên khác biệt nằm ở việc nó không cố gắng làm đẹp những hành trình này. Park Hae Young tiếp tục giữ cách tiếp cận quen thuộc, đào sâu vào những phần mà con người thường né tránh, từ đố kỵ, mặc cảm cho đến cảm giác vô dụng khi đứng cạnh thành công của người khác. Dong Man hiện lên với sự nhỏ nhen và cố chấp, một người sẵn sàng hạ thấp bạn bè để tự trấn an bản thân, trong khi Eun A lại che giấu sự sợ hãi bằng vẻ ngoài lý trí. Không ai trong số họ dễ mến theo cách thông thường, nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến họ trở nên gần với đời sống hơn bất kỳ hình mẫu lý tưởng nào.
Sự kết nối giữa hai nhân vật không đến từ những lời động viên quen thuộc mà từ việc họ nhận ra đối phương cũng đang chật vật theo cách riêng. Những cuộc gặp gỡ bên đường ray tàu, nơi cả hai buộc phải dừng lại giữa nhịp sống vội vã, trở thành không gian hiếm hoi để họ lắng nghe và biết đến sự tồn tại của nhau. Dong Man nói không ngừng vì anh sợ sự im lặng sẽ khiến mình biến mất, còn Eun A, người luôn khép kín, lại chọn cách ở lại và lắng nghe. Sự hiện diện của họ không giải quyết vấn đề cho nhau, nhưng đủ để khiến mỗi người cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc.
Bộ phim thẳng thắn chạm vào cách xã hội định nghĩa giá trị con người bằng những thước đo cứng nhắc và đôi khi đầy áp đặt. Khi một đạo diễn chưa có tác phẩm nổi bật hay một người làm nghề chưa đạt đến cột mốc được kỳ vọng, họ rất dễ bị nhìn nhận như một kẻ thất bại, bất chấp toàn bộ nỗ lực phía sau. Điều đáng nói là những phán xét ấy thường diễn ra nhanh chóng và thiếu kiên nhẫn, như thể giá trị của một con người có thể bị rút gọn chỉ trong một danh xưng hoặc một giai đoạn nhất định. Chính sự vội vàng đó khiến những hành trình còn dang dở không có cơ hội được thấu hiểu, và những con người đang chật vật lại càng dễ bị đẩy xa khỏi sự cảm thông mà họ thực sự cần.
Bao trùm lên toàn bộ tác phẩm là một bầu không khí u uất nhưng không tuyệt vọng. Những chi tiết nhỏ như cách Dong Man quan sát thời tiết hay việc Eun A chảy máu cam khi căng thẳng không chỉ là biểu hiện tâm lý mà còn là dấu hiệu của những con người đang cố gắng bám víu vào điều gì đó để tiếp tục sống. Phim không mang đến một hành trình vượt khó rõ ràng, cũng không hứa hẹn một kết thúc rực rỡ, nhưng lại đem đến một dạng an ủi rất đặc biệt. Trong một thế giới nơi ai cũng phải tỏa sáng, việc thừa nhận rằng mình đang chật vật và vẫn tiếp tục tồn tại có lẽ đã là một câu trả lời đủ dịu dàng cho những người trưởng thành đang dần kiệt sức.
Những nhân vật tầm thường nhưng đủ sức chạm đến khán giả
Nếu phần nội dung của We Are All Trying Here khiến khán giả phải đối diện với những góc khuất của chính mình, thì diễn xuất và cách xây dựng nhân vật lại là yếu tố khiến những cảm xúc đó trở nên hữu hình và dễ chạm hơn. Bộ phim không tạo ra những con người phi thường, mà đặt lên màn ảnh những cá thể rất đỗi bình thường, thậm chí có phần tầm thường, với đầy đủ sự ích kỷ, đố kỵ và yếu đuối. Chính sự không hoàn hảo này lại trở thành chìa khóa giúp khán giả nhìn thấy bản thân mình trong từng nhân vật.
Nổi bật nhất phải kể đến màn thể hiện của Go Youn Jung trong vai Byeon Eun A. Nếu trước đó cô từng cho thấy sự tiến bộ rõ rệt trong diễn xuất, thì lần trở lại này có thể xem là bước chuyển mình đáng kể. Byeon Eun A không phải kiểu nhân vật bộc lộ cảm xúc một cách rõ ràng mà là người luôn kìm nén và tự kiểm soát, vì vậy đòi hỏi diễn viên phải xử lý bằng những chi tiết rất nhỏ. Go Youn Jung làm tốt điều đó khi thể hiện sự mệt mỏi qua ánh mắt, sự tổn thương qua những khoảng lặng và sự sụp đổ qua những khoảnh khắc bùng phát hiếm hoi. Những cảnh khóc của cô không mang tính trình diễn mà gợi cảm giác như một giới hạn vừa bị phá vỡ, đủ để khiến người xem cảm nhận được áp lực tích tụ từ trước đó.
Trong khi đó, Koo Kyo Hwan tiếp tục chứng minh vì sao anh luôn được xem là một trong những diễn viên có khả năng biến hóa đặc biệt của màn ảnh Hàn. Hwang Dong Man dưới cách thể hiện của anh không bị đóng khung trong hình ảnh một kẻ thất bại đáng thương, mà hiện lên với nhiều lớp cảm xúc đan xen. Có những lúc nhân vật trở nên khó chịu vì sự tự phụ và cách nhìn nhận méo mó về người khác, nhưng ngay sau đó lại để lộ sự lạc lõng và bất lực khiến khán giả không thể hoàn toàn quay lưng. Koo Kyo Hwan giữ được sự cân bằng giữa hai thái cực này, giúp nhân vật vừa có khoảng cách, vừa đủ gần để người xem thấu hiểu.
Dưới góc nhìn của biên kịch Park Hae Young, không có ai bị đẩy thành phản diện hoàn toàn. Mỗi nhân vật đều tồn tại với những lý do rất riêng cho hành động của mình, dù đôi khi những hành động đó khiến người khác tổn thương. Sự ích kỷ hay đố kỵ không bị biện minh, nhưng cũng không bị phán xét một chiều, bởi tất cả đều xuất phát từ áp lực phải chứng minh giá trị bản thân trong một môi trường khắc nghiệt. Chính cách xây dựng này khiến thế giới trong phim trở nên gần với đời thực hơn, nơi không có ranh giới rõ ràng giữa đúng và sai, mà chỉ có những con người đang cố gắng sống mỗi ngày để không bị bỏ lại phía sau.
Chấm điểm: 3.5/5 - Mọi nỗ lực thầm lặng đều xứng đáng được công nhận!
We Are All Trying Here không phải là một bộ phim dễ tiếp cận, và chính điều đó phần nào lý giải vì sao tác phẩm không đạt mức rating ấn tượng khi lên sóng. Với nhịp kể chậm và cách triển khai thiên về nội tâm, bộ phim đòi hỏi người xem phải kiên nhẫn, thậm chí chấp nhận việc không có nhiều cao trào rõ ràng để bám theo. Có những đoạn phim kéo dài trong sự im lặng hoặc lặp lại cảm xúc, dễ khiến khán giả đại chúng cảm thấy nặng nề và thiếu điểm nhấn. Tuy nhiên, nếu vượt qua được rào cản đó, đây lại là một tác phẩm mang đến giá trị cảm xúc rất riêng. Phim không cố gắng kể một câu chuyện lớn lao mà tập trung vào những nỗ lực nhỏ bé và âm thầm của những con người đang chật vật tồn tại. Chính sự giản dị trong cách tiếp cận giúp bộ phim chạm đến những khán giả đang trải qua cảm giác tương tự, khi họ nhận ra rằng việc tiếp tục sống và không từ bỏ cũng đã là một dạng cố gắng đáng được ghi nhận.
Điểm mạnh của phim nằm ở sự chân thực và cách quan sát đời sống tinh tế, nhưng đồng thời cũng chính là yếu tố khiến nó trở nên kén người xem. Không phải ai cũng sẵn sàng dành thời gian cho một câu chuyện thiếu tính giải trí rõ rệt và không mang lại cảm giác thỏa mãn ngay lập tức. Dù vậy, với những ai đang tìm kiếm một bộ phim đủ sâu sắc để đồng cảm và đủ thật để soi chiếu bản thân, We Are All Trying Here vẫn là một lựa chọn đáng cân nhắc trong thời gian gần đây!
Van Nguyen
