Những giọt nước mắt ấy lập tức gợi lại ký ức về biết bao lần dang dở của bóng đá Nhật Bản ở World Cup. Nhưng nếu ai đó nghĩ đây là hình ảnh của một kẻ thất bại, họ đã nhầm. Người Nhật lại khóc, nhưng lần này không còn là nước mắt của kẻ yếu.
Khi Brazil mới là đội phải lo sợ
Có một thời, việc một đội bóng châu Á đối đầu Brazil ở vòng knock-out World Cup gần như đồng nghĩa với một thất bại được báo trước. Người ta chờ xem Brazil sẽ thắng bao nhiêu bàn, chứ không phải Nhật Bản sẽ gây khó khăn như thế nào.
Nhưng ở World Cup 2026, mọi thứ đã thay đổi.
Nhật Bản bước vào trận đấu với sự tự tin đáng kinh ngạc. Họ không co cụm, không tử thủ và cũng không bước ra sân với tâm lý của một đội bóng nhỏ. Đại diện châu Á sẵn sàng pressing, tranh chấp quyết liệt và tổ chức tấn công ngay khi có cơ hội.
Có những thời điểm, chính Brazil mới là đội phải lùi sâu và chơi trong tâm trạng bất an.
Khi Nhật Bản ghi bàn, cả châu Á như nín thở. Giấc mơ về một cơn địa chấn khổng lồ chưa bao giờ gần đến thế. Người hâm mộ bắt đầu nghĩ đến một kịch bản điên rồ: đội bóng đến từ xứ sở mặt trời mọc sẽ hạ gục gã khổng lồ Nam Mỹ và viết nên trang sử chưa từng có.
Rốt cuộc, bản lĩnh của Brazil vẫn lên tiếng ở những phút cuối. Một khoảnh khắc lóe sáng đã lấy đi tất cả.
Nhưng bóng đá không chỉ được đo bằng tỷ số. Nhật Bản rời sân trong thất bại, nhưng họ khiến cả thế giới phải nhìn mình bằng một ánh mắt khác. Không còn ai xem Samurai Xanh là một đội bóng ngựa ô hay một hiện tượng nhất thời. Họ đã trở thành đối thủ mà bất cứ ông lớn nào cũng phải dè chừng.
Trong hơn hai thập kỷ qua, bóng đá Nhật Bản luôn âm thầm tiến lên. Họ đầu tư vào đào tạo trẻ, xây dựng giải quốc nội, đưa cầu thủ sang châu Âu và kiên trì với một triết lý phát triển dài hạn.
Tất cả những điều đó giờ đã kết tinh thành một đội tuyển đủ sức khiến Brazil phải toát mồ hôi. Và đó là lý do người Nhật có quyền ngẩng cao đầu khi rời World Cup.
Samurai Xanh thua ở một trận knock-out, nhưng họ chiến thắng trong lòng người hâm mộ.
Những giọt nước mắt của một đội tuyển “dám mơ” về chức vô địch
Người ta chỉ khóc như thế khi biết mình đã ở rất gần điều phi thường. Nếu thua một cách tâm phục khẩu phục, có lẽ các cầu thủ Nhật Bản đã không đau đớn đến vậy. Nhưng họ khóc bởi họ hiểu rằng cánh cửa lịch sử đã ở ngay trước mắt.
Đây không phải nỗi buồn của một đội bóng yếu hơn đối thủ quá nhiều. Đây là nỗi đau của một đội bóng đã bắt đầu tin rằng họ có thể đánh bại Brazil. Đó là sự khác biệt rất lớn.
Cách đây không lâu, HLV Nhật Bản gây chú ý bằng tuyên bố mục tiêu của Samurai Xanh là… vô địch giải đấu. Sau trận thua rạng sáng nay, tiền vệ Ritsu Doan cũng dõng dạc tuyên bố: "Từ bây giờ, tôi nghĩ chúng tôi tuyệt đối không được từ bỏ mục tiêu vô địch. Khi các cầu thủ tiếp tục nói về mục tiêu đó và kiên trì theo đuổi nó, tôi tin người hâm mộ cả nước cũng sẽ tiếp tục đồng hành cùng chúng tôi. Mọi người đã dành cho đội tuyển sự cổ vũ tuyệt vời và tôi thực sự biết ơn".
Nếu như trước kia, một đội châu Á tuyên bố họ muốn vô địch World Cup, chắc hẳn nhiều CĐV trung lập sẽ … bật cười. Nhưng với Nhật Bản bây giờ, những tuyên bố của họ chẳng phải là một điều gì đó quá “điên rồ”.
Năm 2002, việc vào vòng 1/8 đã là kỳ tích của Nhật Bản. Năm 2018, họ khiến Bỉ phải toát mồ hôi. Năm 2022, họ quật ngã cả Đức lẫn Tây Ban Nha. Và đến World Cup 2026, họ đã ở rất gần việc loại một trong những ứng viên vô địch lớn nhất giải đấu.
Bóng đá Nhật Bản đang tiến lên theo từng kỳ World Cup, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Châu Á từng có những khoảnh khắc lịch sử của Hàn Quốc năm 2002 hay Maroc ở World Cup 2022 đối với châu Phi, nhưng nhiều người vẫn xem đó là những hiện tượng.
Còn với Nhật Bản, cảm giác bây giờ hoàn toàn khác. Đây không còn là câu chuyện cổ tích. Đây là thành quả của một nền bóng đá được xây dựng bằng kế hoạch, sự kiên nhẫn và tầm nhìn kéo dài hàng chục năm.
Thất bại trước Brazil có thể khiến người Nhật đau đớn trong nhiều ngày nữa. Nhưng cũng chính trận đấu ấy đã gửi đi một thông điệp mạnh mẽ đến phần còn lại của thế giới:
Khoảng cách giữa bóng đá châu Á và những cường quốc hàng đầu không còn xa như trước. Có thể Nhật Bản chưa đủ sức vô địch, thậm chí tiến quá sâu ở World Cup hôm nay. Nhưng họ đã đủ sức để mơ về điều đó.
Và một đội bóng khi đã dám mơ tới chức vô địch, khi đã tin rằng mình có thể đánh bại bất kỳ đối thủ nào, thì ngày họ tạo nên lịch sử có lẽ không còn quá xa.
Người Nhật lại khóc sau một kỳ World Cup. Nhưng lần này, những giọt nước mắt ấy không mang theo sự bất lực. Chúng là nước mắt của niềm tiếc nuối, của tham vọng và của một đội tuyển vừa nhận ra rằng: họ không còn đứng dưới chân những gã khổng lồ nữa.
Họ đã bước lên cùng một sân khấu với những “ngọn núi” sừng sững bậc nhất thế giới!
Tiểu Lâm Mộc
