Dù đã gần ba thập kỷ trôi qua, bản phim Ỷ Thiên Đồ Long Ký TVB năm 2000 vẫn luôn được coi là tượng đài của dòng phim kiếm hiệp Kim Dung. Đặc biệt, cuộc đối đầu nhan sắc và khí chất giữa Triệu Mẫn (Lê Tư) và Chu Chỉ Nhược (Xa Thi Mạn) vẫn là đề tài gây tranh cãi bất tận: Một bên là ánh dương rực rỡ, một bên là ánh trăng u buồn, ai mới xứng đáng là người tình trong mộng?
Bên cạnh một Trương Vô Kỵ thâm tình của Ngô Khải Hoa, sự xuất hiện của bộ đôi Lê Tư và Xa Thi Mạn đã tạo nên một đế chế nhan sắc mà cho đến nay, các phiên bản làm lại vẫn khó lòng vượt qua cái bóng quá lớn này.
Triệu Mẫn của Lê Tư: Quận chúa sắc sảo, yêu là "đánh đổi cả giang sơn"

Nhắc đến Lê Tư, nhiều người hâm mộ không ngần ngại khẳng định: "Sau Lê Tư, không còn Triệu Mẫn nào nữa". Ở cô, khán giả thấy được một khí chất quận chúa Mông Cổ rõ mệt: sắc sảo, thông minh và đầy quyền lực. Khi cải trang nam nhi, Lê Tư toát lên vẻ anh khí lanh lợi, đôi mắt thông minh như thấu thị mọi kế sách trên đời. Nhưng khi trở lại thân phận nữ nhi, cô lại rực rỡ, quyến rũ và tràn đầy sức sống.
Điểm khiến fan đổ gục trước Triệu Mẫn của Lê Tư chính là thái độ trong tình yêu. Cô yêu rất rõ ràng, mạnh mẽ và quyết liệt. Đã yêu là không che giấu, sẵn sàng hy sinh thân phận cao quý, dám chống lại cả gia đình và chấp nhận rời bỏ vinh hoa phú quý để đi theo người mình thương. Triệu Mẫn giống như một mặt trời rực rỡ, luôn soi sáng và dẫn dắt Trương Vô Kỵ ra khỏi những do dự, yếu lòng.
Chu Chỉ Nhược của Xa Thi Mạn: Ánh trăng u buồn và nỗi bi kịch của sự lựa chọn

Đối lập với sự rạng rỡ của Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược qua nét diễn của Xa Thi Mạn khi đó mới vào nghề không lâu lại mang một vẻ đẹp khác hẳn. Ban đầu, cô là nàng thiếu nữ hiền lành, dịu dàng bên bờ sông Hán Thủy – ký ức đẹp đẽ và thanh khiết nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của Trương Vô Kỵ.
Tuy nhiên, bi kịch của Chu Chỉ Nhược bắt đầu khi cô bước chân vào phái Nga Mi. Dưới sự khắt khe, áp lực từ lời thề độc với sư phụ Diệt Tuyệt Sư Thái, cô dần biến đổi. Xa Thi Mạn đã thể hiện cực kỳ xuất sắc những giằng xé nội tâm từ một cô gái yếu đuối, thiếu an toàn đến một chưởng môn lạnh lùng, đầy toan tính.
Khán giả không ghét Chu Chỉ Nhược, mà đúng hơn là "thương". Cô không phải người xấu bẩm sinh, mà là một nạn nhân của hoàn cảnh và trách nhiệm, một người phụ nữ cả đời không được lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Nếu Triệu Mẫn là mặt trời, thì Chỉ Nhược chính là ánh trăng, dịu dàng nhưng u buồn, càng nhìn sâu càng thấy nhiều nỗi niềm đau thắt.
Cuộc chiến không có người thua cuộc

Cái hay của bản phim năm 2000 là không đặt hai người phụ nữ này vào thế đối đầu hơn thua một cách tầm thường. Mỗi người đều có một lý do riêng để được yêu và được nhớ. Có người say mê Triệu Mẫn vì sự thẳng thắn, chân thành và lòng can đảm "dám yêu dám bỏ". Lại có người lại dành trọn sự đồng cảm cho Chu Chỉ Nhược vì những tổn thương và sự bất lực trước số phận.
Sau 25 năm, cuộc tranh luận "Triệu Mẫn hay Chu Chỉ Nhược" vẫn chưa bao giờ có hồi kết. Nhưng có lẽ, chính sự tương phản giữa ánh dương và ánh trăng ấy đã tạo nên linh hồn bất tử cho tác phẩm. Cả Lê Tư và Xa Thi Mạn đều đã hoàn thành xuất sắc vai diễn để đời, để lại trong lòng khán giả hai hình tượng "bạch nguyệt quang" kinh điển nhất màn ảnh TVB.
Bảo Lâm
