Tiếng còi mãn cuộc tại MetLife Stadium khép lại giấc mơ bảo vệ chức vô địch World Cup của Argentina. Lionel Messi đứng lặng rất lâu giữa sân. Anh cố gắng giữ khuôn mặt bình thản, bắt tay các cầu thủ Tây Ban Nha, động viên đồng đội và hoàn thành mọi nghi thức của một đội trưởng.
Nhưng rồi, đến khoảnh khắc bước lên bục nhận huy chương bạc, tất cả cảm xúc mà Messi cố nén suốt những phút trước đó đã vỡ òa. Siêu sao 39 tuổi cúi đầu, hai mắt đỏ hoe trước khi bật khóc nức nở.
Đó là hình ảnh khiến rất nhiều người liên tưởng đến Cristiano Ronaldo. Cũng là một huyền thoại cố gắng giữ bình tĩnh, rồi cuối cùng vẫn không thể ngăn được những giọt nước mắt khi giấc mơ World Cup tan vỡ.
Những giọt nước mắt nói lên tất cả
Có một quan điểm khá phổ biến trước World Cup 2026 rằng Messi bước vào giải đấu này với tâm thế rất thoải mái.
Anh đã vô địch World Cup 2022. Anh đã giành gần như mọi danh hiệu cao quý nhất trong sự nghiệp. Với nhiều người, việc Messi tiếp tục thi đấu ở tuổi 39 chỉ đơn giản là một hành trình tận hưởng bóng đá, không còn áp lực phải chứng minh điều gì.
Nhưng những gì diễn ra trong hơn một tháng qua cho thấy điều ngược lại. Messi không đến World Cup 2026 để "dạo chơi". Anh đến để chiến đấu.
Trong suốt giải đấu, người hâm mộ đã chứng kiến nhiều lần Messi rơi nước mắt. Có những giọt nước mắt vì hạnh phúc sau những chiến thắng nghẹt thở, cũng có những giọt nước mắt vì tiếc nuối khi giấc mơ vô địch thêm một lần nữa tan biến.
Nếu một cầu thủ thực sự không còn quá khát khao, sẽ rất khó để cảm xúc của anh mãnh liệt đến như vậy. Đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh quen thuộc là một Messi vẫn cháy bỏng khát vọng chiến thắng như ngày đầu tiên khoác áo tuyển Argentina.
Ronaldo và Messi giống nhau nhiều hơn người ta tưởng
Trong nhiều năm qua, người ta thường nhắc đến Cristiano Ronaldo như biểu tượng của sự hy sinh vì bóng đá. Ở tuổi 41, CR7 vẫn duy trì chế độ ăn uống, tập luyện và sinh hoạt gần như khắc nghiệt nhất thế giới bóng đá. Anh từ chối rất nhiều thú vui của cuộc sống để kéo dài sự nghiệp, vẫn miệt mài tìm kiếm bàn thắng và các danh hiệu dù đã chinh phục gần như mọi đỉnh cao.
Những câu chuyện về Ronaldo được kể đi kể lại như minh chứng cho khát vọng phi thường của một con người không chấp nhận thời gian. Điều đó hoàn toàn xứng đáng. Nhưng đôi khi, chính vì những câu chuyện ấy quá nổi bật mà người ta vô tình quên rằng Messi cũng đang làm điều tương tự.
Không ai có thể chơi một kỳ World Cup ở tuổi 39 với vai trò thủ lĩnh, ghi bàn, kiến tạo, dẫn dắt toàn đội vào tới trận chung kết nếu không chấp nhận hy sinh rất nhiều. Phía sau hình ảnh Messi có vẻ ung dung trên sân là vô số giờ tập luyện, chăm sóc cơ thể, kiểm soát chế độ dinh dưỡng và vượt qua những giới hạn của tuổi tác.
Không có phép màu nào giúp một cầu thủ gần 40 tuổi vẫn cạnh tranh với những ngôi sao trẻ nhanh hơn, khỏe hơn và sung sức hơn. Chỉ có sự tận hiến. Hai huyền thoại, hai con đường nhưng chung một tình yêu.
Messi và Ronaldo luôn được đặt lên bàn cân. Ai vĩ đại hơn? Ai nhiều danh hiệu hơn? Ai ghi nhiều bàn hơn? Những cuộc tranh luận ấy có lẽ sẽ không bao giờ kết thúc. Nhưng World Cup 2026 lại mang đến một điểm chung rất đẹp giữa hai huyền thoại. Đó là những giọt nước mắt.
Ronaldo từng bật khóc khi hành trình World Cup của mình khép lại. Messi giờ cũng khóc khi để tuột chức vô địch trong điều gần như chắc chắn là kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp. Những giọt nước mắt ấy không phải biểu hiện của sự yếu đuối.
Ngược lại, chúng phản ánh rằng cả hai vẫn còn yêu bóng đá đến nhường nào. Nếu không còn khát khao, họ đã có thể giải nghệ từ nhiều năm trước với bộ sưu tập danh hiệu đủ để khiến bất kỳ cầu thủ nào cũng mơ ước.
Nếu chỉ muốn tận hưởng, họ cũng không cần tiếp tục chịu áp lực khổng lồ từ truyền thông và hàng triệu người hâm mộ trên toàn thế giới. Nhưng họ vẫn ở đó. Một người 39 tuổi. Một người 41 tuổi. Vẫn đau khi thua, vẫn hạnh phúc khi thắng và vẫn sẵn sàng đánh đổi rất nhiều để được đứng trên sân cỏ.
Có thể đây là lời chia tay đẹp nhất
Messi không thể khép lại sự nghiệp World Cup bằng chiếc cúp vàng thứ hai. Ronaldo cũng không thể chạm tay vào danh hiệu mà anh khao khát nhất. Nhưng có lẽ, điều khiến cả hai trở thành những huyền thoại không chỉ nằm ở số danh hiệu hay những kỷ lục. Đó còn là cách họ sống với bóng đá.
World Cup 2026 có thể là lời chia tay của Messi với sân khấu lớn nhất hành tinh, giống như Ronaldo cũng đã đi đến những chương cuối cùng của sự nghiệp quốc tế. Một ngày nào đó, cả hai sẽ cùng rời sân cỏ. Khi ấy, những cuộc tranh cãi về GOAT có lẽ vẫn còn tiếp diễn. Nhưng có một điều rất khó để phủ nhận: cả Messi lẫn Ronaldo đều đã cống hiến gần như toàn bộ cuộc đời mình cho trái bóng.
Vì thế, dù yêu Messi hay yêu Ronaldo, dù đứng ở phe nào trong cuộc tranh luận kéo dài suốt gần hai thập kỷ, người hâm mộ có lẽ đều nên dành sự tôn trọng cho cả hai. Bởi chính khát khao không bao giờ tắt, sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô điều kiện dành cho bóng đá đã giúp một người vẫn vào đến chung kết World Cup ở tuổi 39, còn người kia vẫn miệt mài chinh phục những thử thách mới ở tuổi 41.
Đó mới là di sản lớn nhất mà hai huyền thoại để lại, vượt lên trên mọi chiếc cúp hay những con số thống kê.
Đoàn Dự
