Trước chuyến đi cùng Skoda Kushaq tới cực Tây Việt Nam, với tôi, nơi đây vẫn là một địa danh xa xôi trên bản đồ. Tôi từng nghe kể về những cung đường hiểm trở, những ngọn núi nối tiếp nhau bất tận và cột mốc nơi một tiếng gà gáy có thể được nghe thấy từ ba quốc gia khác nhau. Nhưng chỉ khi thực sự đặt chân tới đây, tôi mới cảm nhận được hết ý nghĩa của hành trình ấy.
Điểm dừng chân đầu tiên của đoàn là Điện Biên Phủ. Giữa lòng chảo lịch sử năm nào, tôi có dịp ghé thăm Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ và dành nhiều thời gian nhất cho bức tranh Panorama tái hiện toàn bộ chiến dịch kéo dài 56 ngày đêm. Đứng giữa không gian rộng lớn ấy, nhìn từng khuôn mặt được phác hoạ, từng trận địa, từng khoảnh khắc được tái hiện trên bức tranh mất tới 9 năm để hoàn thiện, tôi gần như quên mất thời gian. Có những câu chuyện lịch sử chỉ thực sự chạm đến cảm xúc khi được tận mắt chứng kiến. Và cũng có những nơi khiến người ta hiểu rằng sự bình yên của hôm nay được đánh đổi bằng quá nhiều hy sinh của những thế hệ đi trước.
Rời Điện Biên Phủ, hành trình đến A Pa Chải bắt đầu. Quãng đường chỉ khoảng 250km nhưng mất gần 7 tiếng đồng hồ để chinh phục. Nếu là đường đồng bằng, có lẽ tôi đã đến nơi chỉ sau hơn 3 giờ. Nhưng ở Tây Bắc, khoảng cách không được đo bằng số kilomet mà bằng những con đèo nối tiếp nhau không dứt. Hết khúc cua này đến khúc cua khác. Hết leo dốc lại đổ đèo. Có những đoạn đường đang thi công với mặt đường nham nhở, ổ gà, ổ voi xuất hiện liên tục. Có những khúc cua tay áo mà chỉ cần nhìn xuống bên dưới cũng đủ thấy sự nhỏ bé của con người giữa núi rừng.
Và cũng chính trên những cung đường như thế, tôi có dịp hiểu chiếc xe đồng hành cùng mình nhiều hơn.
Người ta thường nhìn vào thông số để đánh giá một chiếc xe. Nhưng những con số đôi khi không kể hết được câu chuyện. Nhiều người chê Kushaq sử dụng treo sau dầm xoắn, xem đó là một điểm yếu trên giấy tờ. Thế nhưng sau hàng trăm kilomet đường đèo Tây Bắc, điều tôi cảm nhận rõ nhất lại là sự ổn định mà chiếc xe mang lại. Thân xe được kiểm soát tốt qua những khúc cua liên tục đổi hướng, rất ít hiện tượng lắc ngang khiến hành khách mệt mỏi. Những đoạn mặt đường xấu hay ổ gà lớn được xử lý gọn gàng dập tắt dao động nhanh, không tạo cảm giác nảy tưng hay bồng bềnh. Tất cả là nhờ hệ thống treo tinh chỉnh cứng vững đi cùng hệ thống khung gầm MQB chắc chắn mang chất châu Âu.
Một điều khác mà tôi có dịp kiểm chứng trên hành trình này là động cơ 1.0L tăng áp của Kushaq. Nhiều người cho rằng dung tích nhỏ như vậy sẽ khó đáp ứng khi đi đường đèo hoặc chở nặng, nhưng thực tế chiếc xe luôn trong tình trạng đầy tải với 4 người lớn cùng 5 vali phía sau cốp mà không gặp khó khăn.
Trên những đoạn cần tăng tốc hoặc vượt xe, chỉ cần vòng tua đạt ngưỡng turbo hoạt động hiệu quả, đạp ga là xe vút đi khá dứt khoát, không có cảm giác ì hay chần chừ. Điểm duy nhất người lái cần làm quen là nếu ôm cua ở tốc độ thấp, vòng tua chưa đủ để turbo tạo áp suất tối ưu thì xe sẽ hơi đuối trong khoảnh khắc ngắn. Lúc đó chỉ cần kiên nhẫn chờ một nhịp hoặc chủ động ép số để đưa tua máy lên cao hơn, lực kéo sẽ xuất hiện gần như ngay lập tức.
Một điểm nữa khiến tôi khá thích trên những cung đèo Tây Bắc là cảm giác vô lăng. Độ chính xác được thể hiện rõ qua việc xe vào cua ngọt, hướng lái bám đúng quỹ đạo mong muốn và gần như không phải “sửa lái” nhiều giữa cua. Điều này giúp người lái tự tin hơn khi liên tục đối mặt với những khúc cua tay áo. Dù vậy, nếu xét dưới góc độ của những người thích cầm lái, tôi vẫn mong vô lăng có thêm một chút độ đầm để mang lại cảm giác kết nối và tự tin hơn nữa ở tốc độ cao. Còn với đa số người dùng, đặc biệt là phái nữ, mức trợ lực hiện tại là hợp lý khi vừa đủ nhẹ nhàng để điều khiển hàng ngày mà vẫn đảm bảo sự chính xác cần thiết trên những cung đường khó.
Đó cũng là lúc tôi nhận ra một điều thú vị. Giá trị của một chiếc xe không nằm ở việc nó khiến bạn ấn tượng trong 10 phút lái thử, mà nằm ở cảm giác sau 7 tiếng ngồi liên tục trên những cung đường khó khăn nhất. Khi xuống xe mà cơ thể vẫn còn đủ năng lượng để tiếp tục hành trình, khi người ngồi cạnh vẫn có thể trò chuyện thay vì mệt mỏi vì say xe, đó mới là lúc những ưu điểm thật sự bộc lộ rõ nhất.
Cuối cùng, sau những dãy núi nối tiếp nhau bất tận, A Pa Chải hiện ra. Đứng trước cột mốc số 0 - nơi biên giới Việt Nam, Lào và Trung Quốc gặp nhau, tôi không có cảm giác chinh phục như vẫn thường tưởng tượng. Thay vào đó là một cảm giác rất lạ, vừa tự hào vừa biết ơn. Tự hào vì được đứng ở một trong những điểm đặc biệt nhất của Tổ quốc. Biết ơn vì công việc đã cho tôi cơ hội đi qua những vùng đất mà trước đây chỉ xuất hiện trong sách vở hoặc những câu chuyện kể.
Khi trở về, điều đọng lại trong tôi không chỉ là một dấu check-in ở cực Tây trên bản đồ Việt Nam. Đó là những giờ phút lặng người trước bức tranh Panorama kể lại một phần lịch sử dân tộc. Là những cung đèo kéo dài tưởng như bất tận giữa núi rừng Tây Bắc. Là khoảnh khắc đứng trước cột mốc nơi ba quốc gia gặp nhau và có thể nghe chung 1 tiếng gà gáy vào bình minh. Và hơn hết, là cảm giác được đi, được thấy và được trải nghiệm những điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày trở thành một phần ký ức của mình.
Một số hình ảnh khác của chuyến hành trình:
Hoàng Dũng
