Thi đấu với chỉ 10 người trong phần lớn trận đấu, Italy đã để thua Bosnia-Herzegovina với tỷ số 4-1 trên chấm phạt đền rạng đêm qua và lỡ hẹn Wolrd Cup 2026.
Từng là biểu tượng của sự thống trị với chức vô địch thế giới năm 2006, bóng đá Italy giờ đây đang đối mặt với cuộc khủng hoảng danh dự lớn nhất lịch sử. Việc vắng mặt tại kỳ World Cup thứ ba liên tiếp (2018, 2022, 2026) không còn là một tai nạn, mà là hệ quả tất yếu của một nền bóng đá đã "ngủ quên" trên vòng nguyệt quế quá lâu.
Đúng 20 năm trước, tại Berlin, Fabio Cannavaro nâng cao chiếc cúp vàng danh giá, khẳng định vị thế siêu cường. Thế nhưng, ít ai ngờ rằng đó cũng là khởi đầu cho một chương hồi đầy bi kịch. Kể từ sau đêm huyền diệu ấy, Italy chưa từng chơi một trận đấu nào ở vòng loại trực tiếp (knock-out) của một kỳ World Cup.
Hai lần bị loại ngay từ vòng bảng (2010, 2014) và ba lần liên tiếp không thể vượt qua vòng loại (2018, 2022, 2026) đã biến "Azzurri" từ một gã khổng lồ trở thành kẻ đứng ngoài cuộc chơi lớn nhất hành tinh. Thất bại mới nhất trước Bosnia và Herzegovina tại loạt sút luân lưu định mệnh chính là "nhát dao" cuối cùng đâm sầm vào niềm kiêu hãnh của người hâm mộ xứ mỳ ống.
Nhiều người từng tin rằng chức vô địch Euro 2020 là dấu mốc cho sự phục hưng của Italy dưới thời Roberto Mancini. Tuy nhiên, nhìn lại bằng lăng kính khách quan, đó giống như một "khoảnh khắc lóe sáng" hơn là một sự hồi sinh bền vững.
Việc quá phụ thuộc vào những giá trị cũ và thiếu hụt các chân sút đẳng cấp thế giới đã khiến Italy trở nên mong manh. Trong khi các cường quốc khác như Pháp, Anh hay Tây Ban Nha liên tục sản sinh ra những tài năng trẻ với tốc độ và tư duy hiện đại, Italy vẫn loay hoay trong việc tìm kiếm một "số 9" thực thụ hay một hệ thống phòng ngự thép như thế hệ của Nesta hay Maldini.
Nguyên nhân của sự sa sút "không phanh" này không chỉ nằm ở yếu tố chuyên môn trên sân cỏ. Nó là sự tổng hòa của một hệ thống quản lý lạc hậu. Từng là giải đấu số một hành tinh, Serie A giờ đây hụt hơi về tài chính và sức hút so với Premier League hay La Liga. Các CLB lớn tại Italy ưu tiên sử dụng ngoại binh thay vì tin tưởng vào các nhân tố nội địa, khiến đội tuyển quốc gia rơi vào tình trạng "khô hạn" nhân tài.
20 năm — một thế hệ cầu thủ đã giải nghệ và một thế hệ người hâm mộ mới đã lớn lên mà chưa một lần được thấy màu áo xanh tung hoành tại các vòng knock-out World Cup. Thất bại tại chiến dịch vòng loại 2026 không chỉ là một kết quả, nó là hồi chuông báo động đỏ cho một cuộc thay đổi. Nếu không dám rũ bỏ quá khứ để phát triển, ngày Italy trở lại đỉnh cao sẽ rất xa vời.
Tiên Tiên
