Cha mẹ luôn mong muốn con cái mình trưởng thành, ngoan ngoãn và thành công. Nhưng không ít khi, chính lời nói tưởng chừng vô hại lại gieo vào tâm hồn con những vết sẹo âm thầm mà 20 năm sau, đứa trẻ hôm nay mới thật sự cảm nhận được hậu quả.
Có những câu nói, nếu cha mẹ thốt ra trước mặt con, thực chất đang “rước họa” mà không hề hay biết. Dưới đây là 5 câu kinh điển mà nhiều phụ huynh Việt thường sử dụng, nhưng 20 năm sau, những đứa trẻ từng nghe sẽ thấy thấm từng câu.
1. “Sao con không thể như con nhà người ta?”
Đây gần như là “câu cửa miệng” của nhiều bậc cha mẹ, đặc biệt trong những dịp họp phụ huynh hay gặp bạn bè. Lời so sánh tưởng chừng nhằm khích lệ, nhưng thực tế, nó gieo vào lòng trẻ cảm giác tự ti, luôn thấp kém hơn người khác. Trẻ sẽ lớn lên với tâm lý sợ thất bại, sợ bị chê, và đôi khi mất dần khả năng tự tin vào bản thân. 20 năm sau, ngay cả khi đã thành đạt, những người từng nghe câu này vẫn thường có cảm giác mình chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi.
2. “Con có chắc làm được không?”
Cha mẹ nói câu này với ý muốn nhắc nhở con cẩn trọng, nhưng nó vô tình gieo sự nghi ngờ vào năng lực của trẻ. Trẻ nghe nhiều sẽ dần nghi ngờ bản thân, thiếu tự tin, và thường e dè trước những thử thách mới. 20 năm sau, người lớn đó có thể trở thành người luôn do dự, không dám thử những cơ hội quan trọng, chỉ vì tâm trí họ đã quen với việc phải “xác nhận” năng lực của mình từ người khác.
3. “Ăn ít đi, mập rồi đấy!”
Câu nói này xuất phát từ mong muốn tốt cho sức khỏe con, nhưng lại rất dễ khiến trẻ phát triển vấn đề về cơ thể và hình ảnh bản thân. Trẻ em nghe nhiều sẽ tự ti về vóc dáng, ăn uống thiếu lành mạnh, thậm chí rơi vào tình trạng lo âu hoặc rối loạn ăn uống khi trưởng thành. 20 năm sau, nỗi lo về ngoại hình vẫn đeo bám, khiến họ luôn bất an trước người khác.
4. “Đừng khóc nữa, con trai/con gái mà!”
Câu này tưởng như dạy con biết mạnh mẽ, nhưng thực chất lại gửi đi thông điệp rằng cảm xúc là sai, là đáng xấu hổ. Trẻ lớn lên sẽ học cách kìm nén cảm xúc, không dám thể hiện nỗi buồn, tức giận hay thất vọng. 20 năm sau, người đó có thể gặp khó khăn trong việc bày tỏ cảm xúc trong các mối quan hệ, dễ stress và khó chia sẻ nỗi lòng với người khác.
5. “Học hành kiểu gì mà chẳng nên hồn?”
Câu này nghe có vẻ là lời thúc giục học tập, nhưng thực chất gieo áp lực khủng khiếp vào trẻ. Trẻ sẽ học chỉ để đạt điểm cao, đạt thành tích, mà không thực sự khám phá sở thích hay đam mê. 20 năm sau, họ có thể thành người giỏi về mặt chuyên môn nhưng lại mất phương hướng trong đời sống, thiếu niềm vui và hứng thú với chính những gì mình đang làm.
Những câu nói tưởng chừng vô hại này, nếu lặp đi lặp lại trong thời thơ ấu, không chỉ ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ, mà còn định hình cách họ nhìn nhận bản thân và thế giới xung quanh. Trẻ em rất nhạy cảm với lời nói của cha mẹ, và những lời nói ấy như hạt mầm gieo sâu trong tâm hồn, lớn lên cùng họ. Thế nên, thay vì dùng những câu áp lực hay so sánh, cha mẹ có thể học cách khích lệ, tôn trọng cảm xúc và khả năng riêng của con. Một câu động viên đúng lúc, một lời hỏi han chân thành, đôi khi hiệu quả gấp trăm lần những câu soi mói, so sánh hay mỉa mai.
20 năm sau, đứa trẻ ấy sẽ nhớ lại từng câu nói, từng ánh mắt và từng lời phán xét của cha mẹ. Những người lớn trưởng thành ấy sẽ nhận ra, chính những lời nói “nhẹ nhàng” nhưng vô tâm của cha mẹ hôm nay đã tạo ra những giới hạn trong lòng mình. Và nếu may mắn, cha mẹ biết thay đổi cách giao tiếp, họ vẫn có thể gieo vào tâm hồn con sự tự tin, hạnh phúc và lòng yêu thương, thay vì “rước họa” vô hình vào 20 năm sau.
Đông
