Năm giờ bốn mươi chiều, ngã tư gần chợ
Chiều thứ ba cuối tháng 10 năm ngoái, tôi rẽ phải ở ngã tư gần chợ trên đường về nhà, đúng giờ tan tầm, đường đông tới mức xe nhích từng đoạn một. Có tiếng va vào sườn xe bên phải, không to, gần như tiếng ai đó vỗ vào cửa. Tôi tấp vào lề, xuống xe, thấy một người đàn ông chừng ngoài bốn mươi đang dựng chiếc xe máy dậy, cổ tay xước một vệt dài, thùng hàng buộc sau yên bung ra vỉa hè. Trong khoảng một phút sau đó, quanh chỗ tôi đứng đã có bảy tám người. Ba người trong số đó nói với tôi rằng ô tô rẽ phải thì phải nhường, dù không ai trong ba người nhìn thấy lúc va chạm xảy ra.
Người đàn ông đi xe máy nói anh ta đi thẳng và tôi cắt đầu. Tôi nói tôi đã xi nhan từ trước đó một đoạn. Chúng tôi nói qua nói lại chừng mười phút, giọng cả hai đều to dần, cho tới lúc anh ta ngồi bệt xuống vỉa hè và bảo tay đau, không cãi nữa, gọi công an. Tôi đứng đó, nhìn đồng hồ trên điện thoại, nghĩ tới việc vợ tôi đang đợi ở nhà và bữa cơm tối của hai đứa nhỏ.
Tôi có nhắc tới cái camera. Tôi nói với anh ta là xe tôi có ghi hình, mình xem lại là biết ngay. Anh ta bảo cứ xem đi, nhưng tay tôi vẫn chảy máu đây. Câu đó làm tôi im. Lúc đó tôi không mở được file ra xem tại chỗ, vì màn hình xe không đọc được thẻ và điện thoại tôi thì chưa từng cài ứng dụng kết nối với máy. Bốn mươi phút đứng ở ngã tư, chúng tôi thống nhất tự giải quyết. Tôi chở anh ta ra phòng khám tư gần đó băng tay, trả 350 nghìn tiền khám và thuốc, xin số điện thoại, hẹn hôm sau nói tiếp.
Đêm hôm đó tôi cắm thẻ nhớ vào máy tính
Gần mười một giờ đêm, hai đứa nhỏ ngủ rồi, tôi ngồi ở bàn ăn cắm thẻ vào máy tính. Camera trước có đủ file, thấy rõ đèn xi nhan phải của tôi bật trước ngã tư một quãng, thấy chiếc xe máy vượt lên từ phía bên phải trong lúc tôi đang rẽ. Tiếng thì gần như không nghe được gì ngoài tiếng động cơ và còi xe xung quanh. Camera sau không có file nào từ tháng 6, tức là đã ngừng ghi bốn tháng trước hôm va chạm mà tôi không hề biết. Tôi mang thẻ ra tiệm hôm sau, thợ nói thẻ hỏng, thay cái mới hết 260 nghìn.
Sáng hôm sau tôi gửi đoạn video hơn hai mươi giây đó cho người đàn ông kia qua Zalo. Anh ta xem, gọi lại cho tôi sau chừng nửa tiếng, không nói gì về chuyện ai đúng ai sai nữa, chỉ nói tay anh ta phải nghỉ chạy hàng ba hôm và hỏi tôi có hỗ trợ được không. Tôi đưa anh ta 1 triệu. Sườn xe tôi xước một vệt dài hơn gang tay, sơn lại hết 1 triệu 800 nghìn, tôi tự trả vì không muốn động vào bảo hiểm cho một khoản như vậy.
Cái file làm được gì và không làm được gì
Tính từ hôm lắp tới nay là hai năm bốn tháng, tôi mở file ra xem đúng một lần, chính là lần đó. Tổng tiền tôi bỏ ra cho camera là 3 triệu 200 nghìn, cộng thêm 260 nghìn tiền thẻ mới, và bốn tháng camera sau chạy không ghi được gì.
Cái file không giúp tôi khỏi phải trả tiền. Nó cũng không rút ngắn được bốn mươi phút tôi đứng ở ngã tư, vì lúc đông người nhất thì nó nằm trong cái thẻ nhớ mà tôi không mở ra được. Thứ nó làm được nằm ở sáng hôm sau, khi hai người đàn ông đã hết nóng và có một đoạn video hai mươi giây để nhìn cùng nhau, thay vì mỗi người giữ một phiên bản của cùng một chuyện. Từ hôm đó, đầu mỗi tháng tôi cắm thẻ vào máy tính xem còn ghi được không, mất chừng hai phút.
Tôi vẫn giữ camera trong xe, vẫn thay thẻ khi hỏng, và tôi nghĩ mình sẽ lắp tiếp trên chiếc xe sau. Nhưng tôi bỏ được cái ý nghĩ rằng có nó thì mọi chuyện ngoài đường sẽ tự phân xử xong mà mình không phải làm gì, bởi vì hôm ở ngã tư đó, thứ giúp tôi về nhà lúc bảy giờ tối là việc tôi chở người ta ra phòng khám chứ không phải đoạn video nằm trong thẻ nhớ. Cái file đến sau, và nó chỉ có việc của nó. Tôi trả 3 triệu 200 nghìn cho hai phút yên tâm mỗi đầu tháng.
Minh Tâm
