Ở nhiều quốc gia, kỳ nghỉ đông vốn được xem là quãng thời gian để trẻ em nghỉ ngơi, sum họp gia đình. Tuy nhiên, với những gia đình có điều kiện, đây cũng là thời điểm đầu tư mạnh cho việc học tập. Không ít phụ huynh sẵn sàng chi tiền cho các lớp học tăng cường, thậm chí cho con ở khách sạn để tham gia các khóa huấn luyện tập trung.
Câu chuyện gây xôn xao trên mạng xã hội Trung Quốc mới đây xoay quanh một bé gái 9 tuổi trong hoàn cảnh như vậy. Theo chia sẻ của người mẹ, bà đã chi tiền để con lên Bắc Kinh tham gia khóa học trong kỳ nghỉ. Tuy nhiên, thay vì tập trung học tập, cô bé bị cho là nghiện điện thoại, không làm bài tập và thường xuyên cãi lại mẹ.
Đỉnh điểm là đoạn video ghi lại cảnh em ngồi gác chân lên bàn ăn, nói chuyện với người lớn bằng thái độ bị cho là thiếu tôn trọng. Người mẹ đăng tải clip kèm lời trách móc, chỉ trích con công khai. Bất ngờ hơn, nhiều cư dân mạng không những không phản đối mà còn ủng hộ bà mẹ, cho rằng “chỉ riêng tư thế ngồi đó cũng đáng bị đánh”.
Phản ứng này lập tức tạo ra một làn sóng tranh luận. Một bên cho rằng thái độ của đứa trẻ thể hiện sự thiếu nền tảng giáo dục căn bản, rằng nếu không uốn nắn mạnh tay từ sớm, hậu quả về sau sẽ còn nghiêm trọng hơn. Bên còn lại đặt câu hỏi liệu việc công khai “bêu” con trên mạng và cổ vũ bạo lực có thực sự là cách giải quyết đúng đắn?
Ở một góc độ khác, câu chuyện không đơn thuần nằm ở tư thế ngồi hay việc chơi game. Vấn đề cốt lõi là mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, cũng như cách người lớn đối diện với thất bại trong giáo dục. Khi trẻ có biểu hiện lệch chuẩn, phản ứng đầu tiên thường là tìm kiếm nguyên nhân bên ngoài: điện thoại, trò chơi, môi trường, thầy cô… Ít ai sẵn sàng nhìn lại phương pháp nuôi dạy của chính mình.
Thực tế cho thấy, giáo dục bằng bạo lực hoặc sỉ nhục công khai hiếm khi mang lại kết quả tích cực lâu dài. Đứa trẻ có thể sợ hãi, im lặng, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc hiểu và thay đổi. Ngược lại, sự tổn thương tích tụ có thể khiến trẻ tự ti, chống đối hoặc mất niềm tin vào gia đình.
Điều đáng suy ngẫm là trong khi phụ huynh sẵn sàng đầu tư mạnh tay cho các khóa học, việc dạy con những giá trị căn bản như tôn trọng, tự kỷ luật và cách ứng xử lại không thể “mua” bằng tiền. Nền tảng nhân cách không hình thành trong khách sạn hay lớp học tăng cường, mà bắt đầu từ chính môi trường gia đình mỗi ngày.
Câu chuyện về bé gái 9 tuổi vì thế không chỉ là một đoạn video gây phẫn nộ. Nó phản chiếu áp lực thành tích, sự kỳ vọng lớn của cha mẹ và khoảng trống trong đối thoại giữa hai thế hệ.
Trong giáo dục, câu hỏi quan trọng không phải là “Ai đã làm hỏng đứa trẻ?”, mà là “Làm thế nào để giúp con trưởng thành đúng hướng?”. Muốn vậy, người lớn có lẽ cũng cần học lại cách lắng nghe, kiên nhẫn và thừa nhận sai sót của mình.
Theo Sohu
Nhật Linh
