Nếu nhìn thật lâu vào logo Ferrari, người ta sẽ nhận ra: con ngựa ấy không đứng yên. Nó đang lao lên, trong một khoảnh khắc bị nén chặt giữa bản năng và ý chí. Hai chân trước dựng cao, cổ căng cứng, thân mình xoắn lại, chiếc đuôi cong lên như bị gió xé. Đó là một tư thế không an toàn, nhưng đầy mạnh mẽ.
Với loài ngựa, chồm lên là trạng thái căng thẳng cao nhất: hoặc sắp tấn công, hoặc sắp tháo chạy, với vận tốc và sức mạnh tối đa. Và chính vì thế, nó mang một cảm giác rất “con người”: sợ hãi, kiêu hãnh, liều lĩnh và quyết không lùi bước.
Con ngựa sinh ra giữa chiến tranh
Trước khi trở thành biểu tượng xa xỉ, con ngựa ấy từng được vẽ vội vàng lên thân máy bay quân sự. Không phải bằng bàn tay của một nhà thiết kế, mà bởi một phi công chuẩn bị bay vào vùng không phận có thể là chuyến đi cuối cùng của đời mình.
Francesco Baracca không vẽ con ngựa để làm đẹp. Ông vẽ nó như một lá bùa sinh tồn. Bởi trong Thế chiến I, khi mỗi lần cất cánh đồng nghĩa với việc có thể không quay về, người ta tin vào những thứ rất bản năng: biểu tượng, ký hiệu, niềm tin mỏng manh nhưng đủ để níu tay người ở lại với bầu trời thêm một ngày nữa.
Có người nói, đó là biểu tượng của Trung đoàn Kỵ binh Piemonte – nơi Baracca từng phục vụ trước khi trở thành phi công. Có người lại tin rằng, con ngựa là dấu hiệu chiến thắng: Baracca đã bắn hạ một phi công Đức đến từ Stuttgart – thành phố có huy hiệu là một con ngựa đen trên nền vàng. Và cũng có những tài liệu cho rằng, đơn giản hơn, đó là ký ức quê nhà, là chuồng ngựa, là tuổi thơ, là bản năng hoang dã mà Baracca mang theo khi rời mặt đất để bước vào bầu trời chết chóc.
Điều duy nhất chắc chắn: con ngựa ấy trở thành “lá bùa” của nước Ý.
Baracca đã giành 34 chiến công trên không, trở thành anh hùng dân tộc, biểu tượng cho lòng dũng cảm trong một cuộc chiến tàn khốc. Nhưng chiến tranh không có chỗ cho huyền thoại sống mãi. Ngày 19/6/1918, Baracca bị bắn hạ. Máy bay rơi. Con ngựa biến mất khỏi bầu trời. Nước Ý để tang.
Những đồng đội của Baracca đã sơn lại con ngựa từ màu đỏ sang màu đen. “Con ngựa ấy sẽ mãi mãi là màu đen, bởi nó sinh ra từ sự hy sinh”, Enzo Ferrari từng nói. Không ai khi đó có thể ngờ rằng, sắc đen ấy sẽ sống lâu hơn cả chiến tranh, lâu hơn cả những đế chế từng thống trị châu Âu.
Cuộc gặp gỡ định mệnh năm 1923
5 năm sau chiến tranh, nước Ý vẫn chưa kịp lành sẹo. Và ở Ravenna, trên đường đua Savio, một chàng trai trẻ vừa giành chiến thắng trong một cuộc đua xe. Tên ông là Enzo Ferrari. Khi ấy, Enzo chưa có hãng xe, chưa có vinh quang. Ông chỉ là một tay đua, một người mê tốc độ, sống bằng đam mê và những chiếc xe Alfa Romeo.
Sau chiến thắng, Enzo Ferrari được giới thiệu với Bá tước Enrico Baracca và Nữ bá tước Paolina – cha mẹ của Francesco Baracca. Cuộc gặp gỡ diễn ra lặng lẽ, không phô trương. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lịch sử rẽ sang một hướng khác.
Nữ bá tước Paolina nhìn Enzo, rồi nói một câu mà ông chỉ kể lại duy nhất một lần trong đời: “Ferrari, tại sao cậu không đặt con ngựa của con trai tôi lên xe của cậu? Nó sẽ mang lại may mắn.”
Enzo Ferrari giữ nguyên màu đen của con ngựa, để tưởng nhớ Baracca. Nếu con ngựa là chiến tranh, thì nền vàng là quê hương. Màu vàng chanh phía sau Cavallino Rampante không hề ngẫu nhiên. Nó là màu của Modena, vùng đất nắng gió, nơi Enzo Ferrari sinh ra, nơi mùi dầu máy hòa lẫn mùi kim loại nóng, nơi những xưởng cơ khí nhỏ bé nuôi dưỡng giấc mơ tốc độ lớn hơn cả cuộc đời một con người. Vàng ở đây không phải vàng kim xa hoa. Nó là vàng của ánh sáng, của buổi sáng sớm, của hy vọng.
Giữa con ngựa đen dữ dội, nền vàng ấy giống như một lời nhắc: mọi cuộc chiến đều cần một lý do để trở về. Và phía trên cùng, ba sọc xanh – trắng – đỏ của quốc kỳ Ý xuất hiện như một dấu ấn cuối cùng: đây không chỉ là câu chuyện của Ferrari, mà là câu chuyện của một đất nước đã bước qua chiến tranh, đổ nát, và tìm cách tái sinh bằng tốc độ, kỹ thuật và niềm kiêu hãnh dân tộc.
Phải đến năm 1932, con ngựa ấy mới chính thức xuất hiện trên xe đua. Nhưng không phải Ferrari, mà là Alfa Romeo. Bởi Scuderia Ferrari khi đó chỉ là đội đua của Alfa Romeo. Biểu tượng Ngựa chồm lần đầu được gắn lên chiếc Alfa Romeo 8C Monza tại giải Spa 24 Hours – một trong những cuộc đua khắc nghiệt nhất châu Âu. Đường đua khi ấy không phải trường đua khép kín, mà là những con đường làng vùng Ardennes, gồ ghề, trơn trượt, không khoan nhượng.
Kết quả? Con ngựa đen “lại mang may mắn”. Scuderia Ferrari thống trị cuộc đua, giành hai vị trí đầu tiên. Từ thời khắc ấy, “Cavallino Rampante” bắt đầu được xem là biểu tượng của chiến thắng. Ngựa chồm không còn bay trên bầu trời, nó lao về phía trước trên mặt đất, giữa tiếng động cơ và mùi dầu máy. Enzo Ferrari tin vào điềm báo đó.
Khi Ferrari trở thành Ferrari
Sau Thế chiến II, châu Âu hoang tàn. Nhưng cũng chính trong đống đổ nát ấy, những giấc mơ mới được xây lại.
Enzo Ferrari mới miễn cưỡng bước vào con đường sản xuất xe thương mại. Ông không muốn bán xe cho công chúng, xe chỉ là phương tiện để phục vụ đua xe. Nhưng để nuôi dưỡng đam mê ấy, Ferrari buộc phải bán xe.
Năm 1947, Ferrari chính thức trở thành hãng xe. Chiếc xe đầu tiên Ferrari 125 S mang theo logo ngựa phi trên nền vàng, cùng ba sọc màu cờ Ý phía trên. Lần này, Ferrari không còn dùng huy hiệu hình khiên của Scuderia, mà tạo ra phiên bản logo chữ nhật: gọn gàng hơn, sắc nét hơn, dứt khoát hơn như chính tham vọng của Enzo Ferrari khi bước vào kỷ nguyên mới.
Kể từ đó đến nay, hơn bảy thập kỷ trôi qua, Ferrari đã sản xuất hàng trăm biến thể xe, từ những chiếc berlinetta V12 cổ điển, các huyền thoại đường đua, cho tới siêu xe hybrid và kỷ nguyên điện hóa đang mở ra. Thế giới thay đổi, công nghệ đổi thay, chuẩn mực tốc độ liên tục bị xô đổ, nhưng logo ấy vẫn ở đó, gần như không dịch chuyển.
Con ngựa và sự biến đổi của thời gian
Qua từng thập kỷ, logo Ferrari thay đổi rất ít, nhưng không phải là không thay đổi. Nếu quan sát kỹ các phiên bản logo Ferrari qua từng thập kỷ, người ta sẽ nhận ra một điều lạ: con ngựa thay đổi “tâm trạng”.
Những đường nét của con ngựa được tinh chỉnh: thân hình gọn gàng hơn, chuyển động mềm mại hơn, ánh nhìn không còn dữ dội như thời chiến. Nếu nhìn kỹ, người ta có thể cảm nhận “tâm trạng” của con ngựa đã khác. Từ một dáng chồm mang tính đe dọa, nó dần trở thành dáng chồm của niềm kiêu hãnh và tự tin. Đường nét mềm hơn, thanh thoát hơn. Cái đuôi cong lên. Ánh mắt bớt dữ.
Sự thay đổi ấy phản chiếu chính Ferrari. Thời của Enzo Ferrari là thời của áp lực, của những tay đua bị thúc ép đến giới hạn sinh tử. Ngày nay, Ferrari là một đế chế toàn cầu, nơi xe hơi không chỉ để đua, mà còn là biểu tượng phong cách sống. Con ngựa vì thế cũng “ôn hòa” hơn, nhưng không hề mất đi sức mạnh nội tại.
Tuy nhiên, ngựa chồm Ferrari bằng một cách nào đó vẫn luôn đem lại cảm giác mãnh liệt nguyên thuỷ. Bởi Ferrari chưa bao giờ muốn trở thành chiếc xe cho số đông. Nó muốn trở thành giấc mơ khiến người ta vừa khao khát, vừa e dè.
Như chính Enzo Ferrari từng nói: “Ferrari sẽ luôn có nhiều người mơ đến hơn là những người đủ can đảm để sở hữu.”
Khi con ngựa bước vào kỷ nguyên mới
Ngày nay, khi nhìn vào một chiếc Ferrari SF90 Stradale hybrid với gần 1.000 mã lực, người ta dễ quên rằng biểu tượng ấy từng gắn với một chiếc máy bay gỗ, vải, kim loại thô sơ giữa chiến tranh. Ferrari bước vào kỷ nguyên điện hóa, nhưng không từ bỏ linh hồn. Con ngựa vẫn chồm lên: không phải để hoài niệm, mà để nhắc rằng: tốc độ, khát vọng, và bản sắc không bao giờ lỗi thời.
Và khi Tết Bính Ngọ 2026 đã tới, hình ảnh con ngựa trong văn hóa Á Đông là biểu tượng của bền bỉ, tiến lên, không quay đầu, bỗng gặp con ngựa chồm của Ferrari ở một điểm chung kỳ lạ: niềm tin vào chuyển động. Không đứng yên. Không lùi lại. Luôn hướng về phía trước.
Có những logo cần hàng nghìn chữ để giải thích ý nghĩa. Ferrari thì không. Bởi đằng sau nó là chiến tranh, mất mát, lời hứa của một người mẹ, niềm tin của một tay đua, và hơn một thế kỷ lịch sử được chưng cất thành một hình ảnh duy nhất.
Con ngựa ấy không chỉ đại diện cho Ferrari. Nó đại diện cho ý chí của con người khi đối diện giới hạn. Và có lẽ, đó là lý do vì sao dù thời đại thay đổi, dù động cơ chuyển từ xăng sang điện, con ngựa vẫn chồm lên, không bao giờ chịu đứng yên.
Hiếu Nguyễn
