Từ ngàn xưa, khao khát chinh phục những vì sao đã thôi thúc nhân loại đi tìm câu trả lời cho kích thước của Trái Đất và khoảng cách đến các thiên thể. Dù ở thời kỳ thiếu vắng công nghệ tiên tiến hay trong kỷ nguyên không gian hiện đại, những khối óc vĩ đại vẫn luôn tìm ra cách đo lường vũ trụ bằng các phương pháp đầy sáng tạo.
Thực tế, ngay cả một bức ảnh hoàng hôn tĩnh lặng cũng có thể trở thành công cụ đo đạc thiên văn xuất sắc. Vào ngày 5 tháng 7 năm 2008, nhà toán học Robert J. Vanderbei đã ghi lại một khoảnh khắc hoàng hôn trên mặt nước bên bờ hồ Michigan.
Nếu Trái Đất là một mặt phẳng tuyệt đối, bóng của Mặt Trời trên mặt hồ yên ả sẽ tạo ra một hình ảnh phản chiếu hoàn hảo. Thế nhưng, qua lăng kính của nhà toán học, phần phản quang trên mặt nước đã bị nén lại rõ rệt. Sự rút ngắn phối cảnh theo chiều dọc này chính là minh chứng sống động cho độ cong của bề mặt Trái Đất.
Để thu được số liệu chính xác từ bức ảnh, Robert J. Vanderbei đã sử dụng kỹ thuật trích xuất kênh màu xanh lam nhằm tránh hiện tượng bão hòa cảm biến do ánh sáng chói chang, từ đó xác định ranh giới rõ nét nhất. Bằng cách lấy góc nhìn của Mặt Trời là khoảng 0.5 độ, tương đương đường kính 317 pixel trong ảnh, một tỷ lệ xích cơ bản đã được thiết lập.
PV
