Người hâm mộ yêu anh bởi khát khao chiến thắng mãnh liệt, còn những người không thích anh thường chỉ ra sự ích kỷ, cái tôi lớn và niềm đam mê phá kỷ lục gần như vô tận. Tuy nhiên, có lẽ chính những điều khiến Ronaldo bị chỉ trích nhiều nhất lại là những yếu tố giúp anh trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại.
Chúng ta thường nói về Ronaldo bằng những con số: số bàn thắng, số danh hiệu, số trận đấu hay những kỷ lục mà anh liên tục thiết lập. Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất trong sự nghiệp của Ronaldo không nằm ở các thống kê. Điều đáng kinh ngạc nhất là cách anh chấp nhận từ bỏ phiên bản được yêu thích nhất của chính mình để tiếp tục tồn tại ở đỉnh cao.
“Sự buông bỏ” của một tượng đài
Nhiều người trẻ ngày nay có thể chỉ nhớ đến Ronaldo như một cỗ máy ghi bàn trong vòng cấm. Nhưng những ai theo dõi anh từ đầu đều biết rằng Ronaldo từng là một cầu thủ hoàn toàn khác. Khi còn khoác áo Manchester United, anh là hiện thân của sự ngẫu hứng. Những pha đảo chân liên tục, những cú ngoặt bóng bất ngờ, những tình huống tăng tốc từ giữa sân và những màn biểu diễn kỹ thuật khiến khán giả phải trầm trồ đã tạo nên thương hiệu của Ronaldo thời trẻ.
Đó là phiên bản mà người hâm mộ yêu thích nhất.
Nhưng bóng đá đỉnh cao không có chỗ cho sự hoài niệm. Thời gian luôn chiến thắng tất cả. Tốc độ giảm dần, khả năng bứt tốc không còn như trước, cơ thể cần nhiều thời gian hơn để hồi phục. Hầu hết các ngôi sao khi đối mặt với thực tế đó thường suy giảm phong độ hoặc giải nghệ. Ronaldo chọn một con đường khác.
Anh thay đổi.
Từng năm một, Ronaldo giảm bớt những pha rê bóng không cần thiết. Anh ít xuất hiện ở giữa sân hơn. Anh không còn cố gắng vượt qua ba hay bốn hậu vệ chỉ để tạo ra một khoảnh khắc đẹp mắt. Thay vào đó, anh học cách di chuyển thông minh hơn, chọn vị trí tốt hơn và xuất hiện đúng lúc ở những khu vực nguy hiểm nhất.
Nói cách khác, Ronaldo đã hy sinh vẻ đẹp trong lối chơi để đổi lấy hiệu quả.
Đây là điều mà không phải siêu sao nào cũng làm được. Bởi từ bỏ phiên bản mà cả thế giới yêu thích đôi khi khó hơn việc tập luyện hàng giờ trong phòng gym. Một nghệ sĩ luôn muốn giữ lại những gì làm nên tên tuổi của mình. Một cầu thủ luôn muốn tiếp tục chơi thứ bóng đá khiến khán giả reo hò. Ronaldo cũng vậy. Nhưng anh hiểu rằng nếu cứ cố gắng trở thành Ronaldo của tuổi 23, anh sẽ không thể là Ronaldo của tuổi 35 hay 40.
Đó là lý do tôi cho rằng điều vĩ đại nhất trong sự nghiệp của Ronaldo không phải khả năng ghi bàn, mà là khả năng thích nghi.
Ronaldo có thực sự ích kỷ, hay chỉ trung thực với tham vọng của mình?
Sự thích nghi ấy cũng liên quan đến một trong những lời chỉ trích phổ biến nhất dành cho anh: sự ám ảnh ghi bàn.
Trong nhiều năm, Ronaldo bị gắn với hình ảnh của một cầu thủ quá khát khao lập công. Người ta chỉ ra những cú sút từ góc hẹp, những phản ứng thất vọng khi đồng đội không chuyền bóng hay những khoảnh khắc anh tỏ ra không hài lòng khi không phải là người ghi bàn.
Nhưng câu hỏi đặt ra là: một tiền đạo hàng đầu thế giới có nên suy nghĩ khác đi hay không?
Thực tế, lịch sử bóng đá luôn được xây dựng bởi những con người mang trong mình niềm tin gần như cực đoan vào khả năng của bản thân. Những chân sút vĩ đại nhất thường là những người luôn tin rằng họ có thể ghi bàn trong mọi tình huống. Đôi khi niềm tin ấy trông giống sự ích kỷ. Đôi khi nó khiến họ bị chỉ trích. Nhưng cũng chính niềm tin đó giúp họ thực hiện những điều mà người khác không dám nghĩ tới.
Khi trận đấu bước vào những phút cuối, khi áp lực đè nặng lên toàn đội, một tập thể thường cần một người dám đứng lên nhận trách nhiệm. Không phải người khiêm tốn nhất. Không phải người được yêu mến nhất. Mà là người tin rằng mình sẽ tạo ra khác biệt.
Ronaldo luôn là kiểu cầu thủ đó.
Nhiều người gọi đó là cái tôi. Tôi cho rằng đó là một dạng trách nhiệm. Bởi nếu bạn muốn trở thành người quyết định số phận của trận đấu, bạn phải chấp nhận mọi lời khen và cả mọi chỉ trích đi kèm với nó.
Điều thú vị là bóng đá thường đánh giá khác nhau đối với cùng một phẩm chất. Khi một tiền đạo ít nổi tiếng thể hiện khát khao ghi bàn mãnh liệt, người ta gọi đó là bản năng sát thủ. Khi Ronaldo làm điều tương tự, nhiều người lại gọi đó là sự ích kỷ. Có lẽ một phần nguyên nhân nằm ở việc Ronaldo không bao giờ cố gắng che giấu tham vọng của mình.
Anh muốn ghi bàn.
Anh muốn phá kỷ lục.
Anh muốn trở thành cầu thủ xuất sắc nhất.
Và anh luôn nói điều đó một cách công khai.
Trong một thế giới mà nhiều vận động viên lựa chọn những câu trả lời an toàn trước truyền thông, Ronaldo lại thể hiện tham vọng của mình một cách trực diện. Điều đó khiến anh trở thành mục tiêu của nhiều tranh luận, nhưng cũng khiến anh trở nên khác biệt.
Có thể bạn thích Ronaldo. Có thể bạn không thích anh. Nhưng rất khó để phủ nhận rằng anh là một trong những ví dụ hiếm hoi về việc tài năng thôi là chưa đủ. Để duy trì vị thế hàng đầu trong gần hai thập kỷ, anh phải liên tục tái tạo chính mình, liên tục thay đổi và liên tục chấp nhận đánh đổi.
Người ta sẽ nhớ đến những bàn thắng của Ronaldo. Người ta sẽ nhớ đến những danh hiệu và những kỷ lục. Nhưng khi nhìn lại toàn bộ sự nghiệp của anh, điều đáng khâm phục nhất có lẽ là việc anh đã dũng cảm từ bỏ con người mà cả thế giới yêu mến để trở thành con người mà bóng đá đòi hỏi.
Và đôi khi, đó mới là dấu hiệu rõ ràng nhất của sự vĩ đại.
Tiểu Lâm Mộc
