Giữa dòng người tấp nập trên những con phố trung tâm TP.HCM về đêm, hình ảnh một cụ bà tóc bạc trắng, ngồi bên mâm bánh nhỏ ở góc đường khiến nhiều người không khỏi chú ý. Ở tuổi 90, khi phần lớn người cùng thế hệ đã nghỉ ngơi bên con cháu, bà Ngoại Tư (quê Vĩnh Long) vẫn đều đặn mưu sinh bằng nghề bán bánh rong.
Những chiếc bánh chuối, bánh bò dân dã được bà bày bán với giá chỉ vài nghìn đồng không chỉ là kế sinh nhai mà còn là minh chứng cho nghị lực bền bỉ của một người phụ nữ đã đi qua gần trọn thế kỷ cuộc đời. Đằng sau mâm bánh nhỏ ấy là câu chuyện về sự tự lập, tình yêu lao động và mong muốn không trở thành gánh nặng cho con cháu, khiến nhiều người chứng kiến không khỏi xúc động.
"Còn sức là còn làm"
Tối nào cũng vậy, bà Ngoại Tư lại chuẩn bị bánh rồi gánh đi bán dọc các tuyến phố đông người. Khách quen có, khách lạ có, ai ghé mua bà cũng niềm nở chuyện trò.
Một vị khách cầm chiếc bánh lên rồi vui vẻ hỏi: "Bán rẻ vậy, 10 ngàn miếng nhỏ vậy bà?". Nghe vậy, bà bật cười hiền: "Nhỏ hả? Nhỏ đó, 10 ngàn con".
Được hỏi đã bán bánh bao nhiêu năm, bà chỉ cười rồi đáp ngắn gọn: "Ba mẹ dạy rồi lo đem ra mà mần. Bà bán mấy chục năm rồi con". Nghề làm bánh theo bà từ những ngày còn trẻ, là cái nghề cha mẹ truyền lại, nuôi bà qua bao năm tháng khó khăn.
Nhiều người thắc mắc vì sao ở tuổi này bà vẫn còn phải bươn chải mưu sinh. Nghe câu hỏi ấy, bà chậm rãi trải lòng: "Bà bán mấy chục năm rồi con, để dành tiền đặng uống thuốc rồi còn để dành để mình có xuôi tay nhắm mắt thì còn có tiền mua cái hòm. Mà con mình nó cũng nghèo, nó không có dư dả. Sức bà già, bà còn mần được thì bà vẫn mần".
Nói đến đây, bà vẫn giữ nụ cười hiền hậu trên môi. Với bà, khi còn sức khỏe thì vẫn muốn tự mình lao động, không muốn trở thành gánh nặng cho con cháu.
"Mình già mà mình bán buôn được, rồi gặp tụi con cũng vui, cũng có đồng lời. Bà có ế bà cũng bán cho bằng hết", bà Tư vui vẻ nói.
Một trong những nơi bà thường ghé bán là khu phố Bùi Viện. Giữa tiếng nhạc sôi động và dòng người qua lại tấp nập, bà trở thành gương mặt quen thuộc với nhiều chủ quán và du khách.
"Bà đi vô Bùi Viện, tụi nó cũng thương lắm. Có khi ngồi vậy là chủ quán mua hết trơn cho bà. Bà bán rẻ mà bánh ngon, bà vui vẻ hay thêm nữa nên các con lại mua", bà kể.
Không ít khách hàng từ xa tìm đến chỉ để ủng hộ. Có người từ tận Bình Tân chạy xe qua mua vài chiếc bánh rồi hỏi thăm sức khỏe khiến bà cảm thấy ấm lòng.
Nghị lực của người phụ nữ tuổi 90
Ít ai biết rằng phía sau nụ cười lạc quan ấy là hành trình vượt qua bệnh ung thư. Khoảng bảy năm trước, bà phát hiện mắc bệnh nhưng may mắn được điều trị kịp thời. "Bảy năm về trước bà bị bệnh ung thư, chữa rồi giờ khỏe lại rồi", bà kể.
Động lực lớn nhất của bà là tình yêu thương từ con cháu. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng các cháu luôn động viên và sẵn sàng phụ giúp mỗi khi cần. "Nó nói chừng nào nội già yếu, bán không được nữa thì tụi con ra bán thay. Cháu nội cũng phụ cho nội tiền điện tiền nước, còn bao nhiêu nội để dành", bà xúc động nói.
Cuối buổi bán hàng, chỉ còn vài chiếc bánh cuối cùng. Một nhóm khách trẻ ghé mua nhưng lại không mang theo tiền mặt.
"Chuyển khoản được không ngoại?", một người hỏi.
Nghe vậy, bà xua tay: "Thôi đi đi, bây giờ ngoại không có chuyển khoản. Mai con ghé đưa ngoại cũng được".
Sự chân chất và tin người của bà khiến những người có mặt không khỏi bật cười. Giữa thành phố hiện đại với những giao dịch số và nhịp sống hối hả, hình ảnh bà Ngoại Tư vẫn ngày ngày gánh bánh mưu sinh trở thành câu chuyện đẹp về nghị lực sống, sự tự lập và niềm lạc quan của một người phụ nữ đã đi qua gần trọn một thế kỷ cuộc đời.
Nam An
Ảnh, clip: Di Anh
