Gặp gỡ Dangrangto
“Tháng ngày khó, dọn vali, cố để gia đình tin vào điều đó
Chuyến xe đưa anh xa dần khỏi con ngõ, chỉ mong sau này thuận buồm xuôi gió
Bên trong Under anh loay hoay ở dưới đó, sau như nào còn chưa rõ
Tay băng bó, nhưng viết toàn lời hoa mỹ, ôm mộng đời ca sĩ”
4 câu rap của Dangrangto trong Giàu Nhất Khu Phù Hoa (Album WCA2024) là 4 câu tả thực về hành trình đến với âm nhạc của cậu trai tuổi đôi mươi. Cầm vỏn vẹn 10 triệu đồng, bất chấp sự phản đối của gia đình để một mình xuống Hà Nội theo đuổi âm nhạc, Dangrangto đã đi qua con đường không hề dễ dàng, những ngày bụng đói meo, đi làm mệt lả vẫn ngồi mày mò âm nhạc để trở thành một trong những “quái vật stream” thế hệ mới. Nhưng cũng chính từ những tháng ngày chật vật ấy, Dangrangto viết nên Wrong Times - bản hit đầu tiên đưa tên tuổi anh đến gần khán giả, trước khi tiếp tục tạo dấu ấn qua hàng loạt sản phẩm đạt hàng chục triệu lượt stream.
Sau Rap Việt mùa 4, Dangrangto bước ra khỏi Underground để tiến gần hơn với công chúng nhưng vẫn giữ nguyên bản sắc của mình: mượt mà, dịu dàng và gai góc. Năm 2026, nam rapper chính thức bước vào một chương mới với album đầu tay trái tim băng bó, dự án hiện đang vươn lên ở vị trí #1 Spotify Việt Nam.
Với album đầu tay, tại sao bạn lại viết hoàn toàn về tình yêu? Rất nhiều rap fan kỳ vọng sẽ thấy 1 mặt gai góc, cá tính của Trần Lả Lướt đấy.
Ngay từ những ý tưởng đầu tiên, Đăng quyết định viết về những câu chuyện của mình. Những câu chuyện đầu tiên mình muốn cho mọi người nghe, cũng là xuất phát điểm khi mới bắt đầu chơi Hip-hop, là tình yêu. Ngay từ lúc còn đi học, mình đã trải qua những mối tình trẻ con, cho đến tận bây giờ vẫn có nhiều điều khiến Dangrangto vấp ngã. Mình cứ thấy sao mình hơi bị lận đận.
Nhưng mình nghĩ: Cuộc sống nhiều khó khăn, gai góc cũng là một món quà ông trời ban cho. Tình yêu có gai góc cũng giống như những bài test ông trời bắt mình trải qua để có thêm chất liệu làm nhạc. Khi nhào nặn nên trái tim băng bó, mình đưa những câu chuyện tình yêu vào đó. Đây là một câu chuyện xuyên suốt: khi chàng trai mới tìm được tình yêu thì cuộc đời màu hồng như thế nào, khi yêu cảm xúc ra sao, khi bắt đầu đổ vỡ và đau đớn thì cảm giác đó thế nào, và khi đã đau đớn đủ rồi thì phải chấp nhận.
Kể cả có bị vùi dập thế nào đi nữa, vẫn sẽ phải tiếp tục yêu. Mình không thể ngừng yêu bản thân, ngừng yêu những người xung quanh và cuộc sống. Chỉ có yêu thì cuộc sống mới tươi đẹp, mới tiếp diễn. Cái kết của trái tim băng bó là chàng trai đã chấp nhận và tiếp tục mở trái tim đầy vết xước của mình để đón nhận những tia nắng mới.
Là một nghệ sĩ tự sáng tác, mọi người đều biết câu chuyện trong âm nhạc là câu chuyện của bạn. Bạn có sợ việc bộc bạch qua âm nhạc nhiều rồi người nghe sẽ có những diễn giải riêng, xâu chuỗi với những ồn ào đời tư không?
Dangrangto có đưa những câu chuyện của mình vào âm nhạc, nhưng không hề kể lại một cách cụ thể. Mình xuất phát từ một nghệ sĩ khá lowkey, không muốn đem đời tư ra cho mọi người biết quá nhiều. Sau Rap Việt, mình cởi mở hơn rất nhiều và bắt đầu lên mạng xã hội tương tác với các bạn fan.
Đăng tự thấy trong âm nhạc của mình vẫn sử dụng những chất liệu từ cuộc đời, cuộc sống, nhưng không hề cụ thể. Thứ nhất, mình không muốn mọi người dòm ngó và biết quá nhiều về đời tư. Thứ hai, khi âm nhạc mang âm hưởng từ cuộc sống, nó sẽ dễ tiếp cận với người nghe hơn, bởi ai cũng có thể nhìn thấy câu chuyện của mình trong đó.
Mình không viết cụ thể câu chuyện của mình là gì để mỗi lần nghe nhạc, mỗi người đều có thể tưởng tượng ra câu chuyện của riêng họ. Nhạc của Dangrangto khi đó chỉ là một cầu nối, một chất dẫn để mọi người thoải mái tưởng tượng và sống trong câu chuyện của chính mình.
Ngày Đăng ra album trái tim băng bó lại trùng với lúc MCK “đánh úp” album thứ 2 với 30 bài. Mọi người đùa rằng Đăng là “nạn nhân của MCK”. Cảm xúc của bạn như thế nào?
Nói thật là mình không nghĩ nhiều. Mình làm xong, tâm huyết với đứa con của mình thì up lên thôi, rất nóng lòng muốn đem nó đến cho tất cả mọi người. Đối với mình, việc quan trọng nhất là làm bằng cả con tim, làm bằng hết sức của mình rồi, thế là OK. Còn mọi người nói anh MCK “đánh úp” Dangrangto thì thực sự mình thấy không phải cho lắm.
Hai album là hai type khác nhau, mọi người hoàn toàn có thể nghe cả hai bên mà không cảm thấy quá mệt vì cứ phải rướn cảm xúc lên, hay không cảm thấy quá chìm khi cứ phải nhẹ nhàng buồn ngủ. Cả hai album đều có cái hay riêng của nó. Nhìn vào mặt tích cực, nhờ anh MCK mà mình có thể đưa sản phẩm trái tim băng bó đến gần với khán giả hơn, đặc biệt là những khán giả của anh MCK. Đó là một điều rất may mắn đối với Dangrangto.
Trước khi ra mắt album, mình kỳ vọng không quá nhiều, chỉ là cố làm tốt nhất có thể thôi. Mình đã có thói quen không kỳ vọng từ ngày trước rồi, bởi vì mỗi lần kỳ vọng thì nó lại “xịt”. Đối với mình, cứ làm bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì mình có. Đến lúc đem đứa con đến với khán giả, nó có thể leo được tới đâu thì mình đều thấy may mắn, đều thấy xứng đáng tới đó. Với thành tích hiện tại, mình cảm thấy rất mừng rồi, vì không ngờ đứa con của mình có thể leo được tới đây. Đây là một ngưỡng rất cao của bản thân Đăng cũng như album trái tim băng bó.
Chọn 3 bài hát trong Trái Tim Băng Bó mà bạn muốn mọi người nghe nhiều hơn nữa thì nó là…
Ba bài hát trong trái tim băng bó mình muốn mọi người nghe nhiều hơn là đắm say trong tình yêu. Một bài hát rất dễ thương, mang năng lượng tích cực trong album. Sau đó là đánh rơi (kết hợp với anh Mickey), một bài hát khá sâu. Mình đã phải dành rất nhiều nội tâm để viết melody, giai điệu và lời. Cuối cùng, quenvaonhau. Mọi người có thể chưa hiểu Đăng lắm nên chưa thích bài hát đó, nhưng đối với mình, mình rất thích vì năng lượng và cảm giác mà bài hát mang lại. Recommend mọi người hãy nghe quenvaonhau nhiều hơn để có thể hiểu Dangrangto hơn nhé!
Bây giờ mình sẽ đi vào từng ngóc ngách về Đăng và âm nhạc của Đăng. Tại sao lại là Dangrangto và Trần Lả Lướt? Hai cái tên này có sự khác biệt như thế nào về hình ảnh và câu chuyện mà Đăng muốn kể?
Thực ra, rap name đầu tiên của mình là Dangrangto và mình đã hoạt động với cái tên này trong một thời gian khá lâu. Đến khi bắt đầu trưởng thành hơn, nhìn thấy những khía cạnh gai góc hơn của bản thân, mình với cậu bạn Teuyungboy mới thấy cuộc sống dạo này sao mà khó khăn, gai góc thế. Hóa ra con đường này không hề dễ dàng một chút nào.
Anh em mình hay nói với nhau: “Khó thì cũng kệ đi, cứ băng qua đi, cứ làm đi!”. Vì thế, bọn mình nghĩ ra thêm một cái tên khác, đại diện cho khía cạnh gai góc hơn của Dangrangto và Teuyungboy, đó là Trần Lả Lướt và Nguyễn Băng Qua.
Thời gian đầu, mình khá rạch ròi: Dangrangto là một nhân cách hiền hơn, còn Trần Lả Lướt sẽ xuất hiện trong những bài nhạc Trap, nghịch ngợm, gai góc và trải lòng hơn. Nhưng đến bây giờ, với mình, Dangrangto hay Trần Lả Lướt đều là một. Những bài của Dangrangto sẽ có màu sắc của Trần Lả Lướt và ngược lại. Trong một bài nhạc, mình không rạch ròi rằng bài đó không được có 1 trong 2. Nhiều khi với một bài nhạc tình đậm chất Dangrangto, mình thấy nó sẽ đặc biệt hơn nếu có thêm một chút gai góc của Trần Lả Lướt.
Cách đây 2 năm, Đăng được khán giả biết đến khá nhiều thông qua chương trình thực tế Rap Việt. Trước khi thi Rap Việt, bạn đã có thời gian hoạt động Underground ở Hà Nội, có tệp khán giả riêng và màu sắc âm nhạc riêng. Khi bước vào chương trình thực tế, bạn có sợ mình phải thích nghi với mainstream và thay đổi cách tiếp cận âm nhạc không?
Thực sự Dangrangto rất lo lắng, bởi đó là lần đầu tiên mình tham gia một chương trình truyền hình rất lớn và cũng là một cột mốc quan trọng. Những điều mình cần thích nghi là lên sân khấu phải như thế nào, học cách performance ra sao cho hợp lý, ứng xử trên sân khấu thế nào và đứng trước những áp lực đó thì phải điều khiển chúng ra sao. Nhưng với mình, âm nhạc sẽ không bao giờ thay đổi. Dù là mainstream hay Underground thì đó vẫn là Dangrangto AKA Trần Lả Lướt.
Cùng lứa với Đăng hiện tại có rất nhiều bạn trẻ tự viết nhạc, tự sản xuất âm nhạc. Bạn định vị màu sắc của mình như thế nào để phân biệt Đăng giữa rất nhiều tài năng ngoài kia?
Để khiến khán giả phân biệt được mình với tất cả mọi người bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ chúng ta cần phải làm thế này, làm thế nọ. Nhưng Dangrangto thấy, hãy cứ là chính mình thôi. Bởi vì mình có câu chuyện của mình, có giai điệu của mình và có cách làm việc của mình. Khi cứ là chính mình, mình mới có thể tách biệt với tất cả các bạn nghệ sĩ trẻ ngoài kia. Hiện tại có rất nhiều nghệ sĩ đều đang rất giỏi, nên điều quan trọng nhất vẫn là mình phải là chính mình.
Nếu chọn 3 tính từ để miêu tả về bạn và âm nhạc của bạn, Dangrangto sẽ chọn những tính từ nào?
Mượt mà, dịu dàng, gai góc. Đó là 3 tính từ Dangrangto chọn. Mượt mà là phong cách của mình. Mình rất thích những giai điệu catchy nên phải làm bài nhạc thật mượt. Còn dịu dàng và gai góc tượng trưng cho hai bản thể Dangrangto và Trần Lả Lướt.
Nếu chọn một bài hát để giới thiệu với một khán giả hoàn toàn mới, Đăng sẽ chọn bài nào?
Mình nghĩ đó là Lướt Trên Con Sóng. Bởi với mình, đây là bài hát có thể tiếp cận người nghe tốt nhất, vừa đủ an toàn mà cũng vừa đủ mạo hiểm. Nó có thể dành cho người trẻ hoặc người lớn nghe, hay những khán giả có bất kỳ cá tính nào.
Khi làm nhạc, bạn có căn chỉnh hay đặt để những yếu tố mà bạn nghĩ sẽ catchy, sẽ viral không? Bạn có nghĩ đến việc mọi người sẽ nhìn nhận bài hát của mình thế nào để điều chỉnh theo công thức đó, thay vì thích gì làm nấy?
Cách làm việc của Dangrangto từ trước đến nay là trong âm nhạc thích gì thì làm đó. Nhưng sau chương trình Rap Việt, sau khi làm việc với thầy BigDaddy, Dangrangto học được thêm một điều: khi làm xong bài nhạc và muốn lan tỏa nó đến thật nhiều người, mình cũng phải thêm những yếu tố viral vào trong đó.
Đó có thể là những câu nói thật gọn gàng, bắt tai để người nghe dễ tiếp cận hơn với bài nhạc và những gì mình muốn truyền tải. Vì thế, bây giờ khi làm nhạc, mình cũng có gài một chút. Đôi khi mình thấy bài nhạc đã được viết đúng theo ý muốn, có những câu có thể trở thành một điều viral mới thì mình sẽ không gài thêm gì nữa. Quan trọng nhất là năng lượng xuyên suốt bài nhạc vẫn phải là mình, vẫn là những gì mình muốn và thích, chứ không quá coi trọng yếu tố viral. Bởi mình thấy nhạc hay thì tự khắc sẽ viral thôi.
Thời điểm nào Đăng cảm thấy mình sẽ phải gắn bó với âm nhạc cả đời?
Thời điểm Dangrangto nhận ra mình sẽ gắn bó với âm nhạc cả đời đến khá sớm. Khi còn học cấp 3, mình đã yêu thích âm nhạc rồi, nhưng lúc ấy Dangrangto vẫn loay hoay với những dự định tương lai, không biết mình có thể chơi nhạc cả đời được không. Đến lúc tốt nghiệp cấp 3, mình đứng trước hai dự định: một là sang Nhật tiếp tục học đại học cùng chị gái ruột ở bên đó, hai là tiếp tục theo đuổi âm nhạc.
Sau một thời gian chơi nhạc, làm nhạc, mình nhận ra đó không hoàn toàn còn là sở thích nữa mà đã trở thành một đam mê. Khoảng thời gian trước đó giống như mình đã đi học nghề, dành hết thời gian và tâm huyết để tìm hiểu về nó. Vì vậy, khi chuẩn bị được mẹ cho đi học tiếng Nhật để tiếp tục con đường sang Nhật, mình đã thấy không ổn. Mình nói với mẹ: “Nếu con không theo thì con sẽ tiếc cả đời mất!”.
Dangrangto quyết định phải theo âm nhạc. Và một khi đã quyết định theo rồi thì không còn đường quay đầu nữa. Khi ấy, gia đình mình không quá khá giả về kinh tế, nên mỗi bước đi, mỗi sự lựa chọn đều phải chắc chắn. Mình đã chọn âm nhạc thì sẽ theo nó đến cùng và theo cả đời.
Câu chuyện này cũng khá buồn cười. Lần đầu tiên mình nói với mẹ rằng con sẽ theo đuổi âm nhạc, mẹ đồng ý luôn vì mẹ đã nhìn thấy mình làm nhạc từ trước đó. Nhưng đến sau đêm hôm ấy, ngày hôm sau mình xin mẹ 10 triệu đồng để xuống Hà Nội khởi nghiệp có vẻ mẹ đã suy nghĩ rất nhiều.
Đến hôm sau mới bắt đầu “cuộc chiến”: mẹ không đồng ý, không ủng hộ và rất dứt khoát không cho mình theo đuổi âm nhạc. Sau đó, Dangrangto nói chuyện với mẹ rất nhiều, phải nịnh mẹ, hai mẹ con ngồi nói chuyện với nhau. Cả bố mình nữa. Bố thì thoáng hơn một chút. Bố nghĩ tuổi trẻ nên theo đuổi và chạy đi, với cả mình sinh năm con ngựa nữa. Mẹ lại thực tế hơn. Mẹ thấy đây là một cái nghề rất may rủi, hên xui, nay đây mai đó và phải đi rất nhiều nên không đồng ý. Nhưng cuối cùng, con trai dứt khoát quá thì mẹ chấp nhận và cho 10 triệu để đi xuống Hà Nội khởi nghiệp.
Buồn cười ở chỗ trong suốt một tuần xin mẹ, ngày nào mình cũng nói: “Mẹ cho con 10 triệu đi”, vì sợ mẹ đổi ý. Đến tận buổi sáng phải đi Hà Nội, mẹ vẫn chưa đưa tiền. Đăng lại ra xin mẹ một lần nữa, hai mẹ con cãi nhau rất nhiều. Cuối cùng mẹ cũng chấp nhận đưa 10 triệu đồng. Mình lái xe xuống Hà Nội, vừa đi vừa khóc. Nhìn vào mặt tích cực, việc bố mẹ không ủng hộ hoàn toàn lại trở thành động lực rất lớn đối với mình để chứng tỏ bản thân, cho bố mẹ thấy con có thể làm được những gì.
Với 10 triệu đầu tiên đó, bạn đã làm được những gì khi xuống Hà Nội?
Đầu tiên, Đăng thuê một phòng trọ, lấy số tiền còn lại để làm bài nhạc đầu tiên mang tên Slow Dance, dành được chút tiền để ăn. Vèo một cái, 10 triệu đã hết rất nhanh. Lúc đầu xuống Hà Nội, mình nghĩ đơn giản lắm: đi làm một nghề gì đó đơn giản part-time, tối về nhà làm nhạc, up nhạc, bán nhạc, có tiền rồi đi diễn. Nhưng xuống Hà Nội, Dangrangto mới thấy đời không như mơ.
Tiêu hết 10 triệu là bắt đầu lạc lối, mình đi làm bán cà phê. Nhưng làm part-time không đủ, chỉ đủ trả tiền nhà thôi. Mình phải vay thêm tiền từ sếp để trang trải cuộc sống thời điểm đó. Lúc đó 10 triệu chỉ như muối bỏ biển thôi, hết rất nhanh.
Bạn mất bao nhiêu thời gian từ xuất phát điểm 10 triệu đó cho đến bản hit đầu tiên có thể tự hào đem về khoe với mẹ?
Bản hit đầu tiên của Dangrangto là Wrong Times, lúc mình vẫn còn ngồi trong căn nhà trọ đó, ngồi viết bài hát và thu bằng chiếc mic, soundcard cũ. Từ lúc bắt đầu cho đến khi bài hát viral lên chắc phải khoảng 3 tháng bụng đói meo. Đó là chuỗi ngày đi làm cả ngày đến tận đêm, mệt lả người, không muốn làm gì. Nhưng mình biết mục đích của mình là gì nên phải cố gắng gấp đôi người bình thường.
Sau khi đi làm về, đêm mình lại ngồi làm nhạc, thu nhạc và nghiên cứu. Ăn uống không đầy đủ, đi làm cả ngày mệt nên nhiều khi chỉ có thể mua 2 gói mì tôm. Mình nhớ hồi đó ăn mì tôm liên tục cả tuần, nhiều khi nửa tháng liền. Mỗi ngày 2 gói cho bụng no rồi lại ngồi làm nhạc.
Cũng may ông trời không phụ lòng người, Dangrangto đã “đẻ” ra được bài hát Wrong Times. Từ khi đăng demo, mình đã thấy người nghe bắt đầu ủng hộ. Đến khi đăng bài nhạc chính thức, mình rất mừng khi nhận được sự ủng hộ của khán giả nhiều như thế. Mình đem về khoe mẹ, nhưng những gì nhận lại chỉ là một cái nhếch mép! Không ổn tí nào!
Sân khấu đầu tiên bạn kiếm được tiền, có cát-xê, bạn đã làm gì với khoản cát-xê đầu tiên đó?
Mình có cát-xê từ sớm lắm, từ khi còn học cấp 3. Cát-xê thời điểm đó 500.000 đồng cũng là nhiều đối với mình, nhưng không làm được gì cả. Vậy thôi mà mình cứ nghĩ: “Mình có thể kiếm được tiền từ âm nhạc rồi đây”.
Đến lúc xuống Hà Nội, có tổ đội Workaholic và những anh em xung quanh, anh em phải làm nhạc rất cật lực để có được show đầu tiên của đội thì cát-xê vẫn là 500.000 đồng. Cách nhau khoảng 3 năm mà cát-xê vẫn là 500.000 đồng! 500.000 đồng lúc đó có tổ đội rồi còn phải chia cho mấy anh em nữa. Đi ra tiệm đồ ăn mua mì gói các thứ về, anh em ngồi ăn với nhau thôi đã thấy rất mừng rồi.
Cuộc sống của mình từ khi bắt đầu làm nhạc không hề dễ dàng, có rất nhiều chông gai. Mình đã biến những điều tiêu cực đó thành tích cực khi đưa những câu chuyện ấy vào âm nhạc và cuộc sống, khiến cuộc sống có nhiều màu sắc hơn.
Mình thấy đó cũng là điểm khác biệt giữa Dangrangto - một gã tay ngang - so với những bạn nghệ sĩ được học hành bài bản từ nhỏ. Mình thấy rất may mắn khi được trải qua những điều đó. Ông trời đã cho mình những bài test để có thêm nhiều kinh nghiệm và cứng cỏi hơn trong cuộc sống. Đó chính là giá trị của Dangrangto, bởi mình đã đem được những góc khuất, những điều gai góc ngoài cuộc sống vào âm nhạc.
Bạn đã mời bố mẹ đến sân khấu nào của mình chưa?
Phải đến Rap Việt Dangrangto mới nhận được sự công nhận của bố mẹ. Trước đó, bố mẹ luôn lo lắng cho mình, nghĩ mình sẽ không kiếm được nhiều tiền, vì ở nhà mình chỉ là em bé thôi. Khi đi ra ngoài, bố mẹ không tin em bé có thể lớn được như thế. Những lần đầu tiên xuống Hà Nội còn rất khổ, bố mẹ hỏi dạo này có kiếm được tiền không. Mình không muốn bố mẹ lo nên bảo: “Con thiếu gì, đầy tiền đầy show!”. Nhưng bố mẹ biết thừa mình đang rất đói kém.
Sau một thời gian Dangrangto có những bài hit và hoạt động trong cộng đồng Hip-hop ở Hà Nội, mình bắt đầu có những show của riêng mình và dần ổn định hơn. Có những show 10 triệu, 20 triệu đồng (20 triệu là giá deal đầu tiên thôi, xong tụt một phát xuống 9 triệu).
Đối với mình, đó cũng là những trải nghiệm rất hay. Mình không quá khó chịu vì đây là điều bắt buộc phải trải qua trên con đường này.
Show đầu tiên mình mời bố mẹ đến là The Next ở Hà Nội. Mình mời bố mẹ đến, ở trên sân khấu còn trêu đùa bố mẹ. Mình thấy rất vui, rất tự hào và tin rằng bố mẹ cũng cảm thấy như vậy. Sau rất nhiều khó khăn, chông gai, cuối cùng Dangrangto cũng có thể đứng trên một sân khấu lớn với rất đông khán giả bên dưới, mặc một bộ quần áo chỉnh tề và hát những bài nhạc mà mọi người đều hát theo. Mình tin bố mẹ rất tự hào, vì chính mình cũng cảm thấy như thế.
5 năm sau, bạn sẽ muốn gửi lời gì đến bản thân?
Dangrang lớn sẽ muốn gửi một lời tới Dangrangto bé là: “Đi học hát đi. Học nhảy đi. Và phải biết tiết kiệm tiền. Đầu tư về quần áo, thời trang nhiều hơn - không chỉ việc mua quần áo mà cả góc nhìn, cập nhật về con mắt thẩm mỹ thời trang nhiều hơn nữa. Và phải yêu bản thân, dành thời gian cho bản thân nhiều hơn!”. Thế thôi!
Cám ơn Dangrangto về cuộc trò chuyện! Hẹn gặp lại bạn ở cột mốc tiếp theo của Dangrangto a.k.a Trần Lả Lướt nhé.
Tuyết Hiền - Ảnh: Duy Linh - Thiết kế: Sun - Clip: ID14
