Những ngày đầu năm, khi mạng xã hội tràn ngập hình ảnh sum vầy, một đoạn clip ngắn lại khiến nhiều người lặng đi. Trong video, một người lớn liên tục hất tung mâm cơm, bát đĩa và đồ đạc trong nhà. Mọi thứ bay tứ tung trong tiếng la trẻ con. “Điều đáng sợ nhất những ngày Tết! Ai trải qua rồi sẽ thấu…”, dòng chú thích của ngươi đăng khiến nhiều người quá đồng cảm.
Chỉ vài chục giây, nhưng phần bình luận phía dưới đã nhanh chóng trở thành một “kho ký ức” đầy ám ảnh của nhiều người trưởng thành.
Không ít người thừa nhận cảnh tượng này… quá quen.
Một tài khoản viết nửa đùa nửa thật: “Ôi cảnh này thật quen thuộc… nhưng còn thua nhà chị. Nhà chị là cả mâm bay như vũ bão…”. Người khác ngắn gọn hơn: “Tuổi thơ của tôi, hihi”, nhưng phía sau biểu tượng cười là cảm giác chua xót mà hầu như ai nấy đều hiểu.
Đoạn video không cho thấy toàn bộ câu chuyện phía sau và cũng chưa có bất kỳ kết luận nào về đúng sai của người trong cuộc. Nhưng phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng mạng đã phần nào cho thấy một thực tế: điều người ta sợ nhất không phải là mâm bát vỡ mà là tuổi thơ của một đứa trẻ cũng có thể rạn nứt từ những khoảnh khắc như vậy.
Chúng thường không có quyền lựa chọn. Các em không thể bỏ đi, không thể phản kháng, cũng không đủ khả năng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Điều duy nhất các em có thể làm là… đứng im, sợ hãi và ghi nhớ.
Nhiều người trưởng thành trong phần bình luận thừa nhận, họ vẫn nhớ rất rõ âm thanh bát đĩa vỡ, tiếng quát tháo, thậm chí cả cảm giác tim đập thình thịch khi còn nhỏ. Có người nói đã hơn mười năm trôi qua nhưng chỉ cần nghe tiếng đồ vật rơi mạnh là cơ thể vẫn giật mình theo phản xạ.
Đó chính là cách sang chấn tuổi thơ vận hành: âm thầm, bền bỉ và rất khó xóa nhòa.
Một số nghiên cứu tâm lý cho thấy trẻ thường xuyên chứng kiến cảnh bạo lực trong gia đình có nguy cơ cao gặp khó khăn trong việc điều tiết cảm xúc, xây dựng lòng tin và cảm giác an toàn khi lớn lên. Các em có thể trở nên thu mình quá mức hoặc ngược lại, dễ bùng nổ cảm xúc giống cách mình từng thấy ở người lớn.
Điều đáng buồn là trong nhiều gia đình, người lớn sau cơn nóng giận có thể nhanh chóng quên đi, dọn dẹp lại nhà cửa và coi như mọi chuyện đã qua. Nhưng với trẻ nhỏ, ký ức đó không tự biến mất. Nó ở lại, lặng lẽ, như một vết nứt rất mảnh trong cảm giác an toàn của các em.
Đặc biệt trong dịp Tết, thời điểm đáng lẽ phải gắn với sự ấm áp và sum vầy, những trải nghiệm tiêu cực càng dễ in sâu thành ký ức đối lập đầy day dứt. Bởi với trẻ con, Tết không chỉ là bánh kẹo hay lì xì. Tết là cảm giác được ở trong một ngôi nhà yên ổn.
Khi sự yên ổn ấy bị phá vỡ bởi tiếng đổ vỡ và cơn giận dữ của người lớn, điều mất đi không chỉ là một bữa cơm ngày Tết mà có thể là một phần cảm giác an toàn của tuổi thơ.
Hiểu Đan
