Người ta thường nói rằng trong những gia đình có nhiều con, cha mẹ nhất định phải công bằng và khách quan, bởi đó là yếu tố quan trọng để giữ gìn sự ổn định của gia đình.
Nhưng nhìn vào thực tế, cha mẹ cũng là con người, họ cũng có tình cảm riêng, sở thích và sự thiên vị nhất định. Trong những gia đình có nhiều con, việc cha mẹ có thể duy trì sự công bằng bề ngoài đã là điều không dễ. Phần lớn các bậc phụ huynh đều sẽ thiên vị một đứa trẻ nào đó và vô tình lạnh nhạt với những đứa còn lại.
Và trong những gia đình như vậy, dù trước đây hay bây giờ, đứa trẻ ít được “ưu ái” nhất thường là con thứ hai. Những đứa trẻ đứng ở vị trí thứ hai thường là người ít được cha mẹ chú ý nhất, phải chịu nhiều vất vả nhất và cũng là người hy sinh nhiều nhất.
Bạn có nhận ra không, trong một gia đình, đứa trẻ ít được coi trọng nhất dường như luôn là một vị trí “cố định”. Đó là một thực tế khiến nhiều người cảm thấy bất lực.
Vị trí của con thứ hai luôn rất “khó xử”
Trong gia đình có nhiều con, con cả thường có vị trí rất vững vàng. Là đứa con đầu tiên, chúng nhận được nhiều sự quan tâm và kỳ vọng nhất từ cha mẹ. Trong khi đó, con út lại thường được cưng chiều. Là thành viên nhỏ tuổi nhất trong gia đình, các em thường mang đến cảm giác dễ thương, đáng yêu và dễ thu hút sự chú ý của cha mẹ.
Nhưng đứa con ở giữa – con thứ hai lại khác. Chúng không có vị trí đặc biệt như con cả, cũng không có sự đáng yêu khiến mọi người cưng chiều như con út. Vì thế, con thứ hai thường dễ trở thành “đứa trẻ vô hình” trong gia đình, ít được chú ý hơn so với các anh chị em khác.
Trong nhiều gia đình, con thứ hai thường rơi vào một trạng thái khá mâu thuẫn. Các em mong muốn nhận được sự quan tâm và kỳ vọng của cha mẹ, nhưng đồng thời lại phải gánh nhiều trách nhiệm hơn. Là đứa con đứng sau anh chị, các em thường được yêu cầu phải hiểu chuyện hơn, trưởng thành hơn. Điều đó khiến nhiều em trở thành “người lớn nhỏ” trong gia đình. Tuy nhiên, sự trưởng thành quá sớm này cũng khiến các em đánh mất nhiều niềm vui và sự tự do của tuổi thơ.
Dễ bị bỏ quên trong quá trình trưởng thành
Một thực tế khác là vị trí của con thứ hai trong gia đình thường khá nhạy cảm. Dù mong muốn được quan tâm nhiều hơn, nhưng các em lại thường nhận được ít sự chú ý hơn so với anh chị hoặc em út.
Cha mẹ thường dành nhiều thời gian và năng lượng hơn cho con cả hoặc con nhỏ, trong khi con thứ hai dễ bị lãng quên. Điều này có thể khiến các em trong quá trình trưởng thành thiếu tự tin hoặc thiếu cảm giác an toàn.
Một nghịch lý là con thứ hai thường hiểu chuyện và nhạy cảm hơn. Các em có khả năng hiểu được kỳ vọng và nhu cầu của cha mẹ, nên dễ thích nghi với môi trường gia đình và cố gắng làm hài lòng cha mẹ. Nhưng chính sự hiểu chuyện đó lại khiến các em gánh nhiều trách nhiệm hơn, và dần dần bỏ qua cảm xúc và nhu cầu của bản thân.
Cha mẹ đôi khi cũng vì thế mà vô tình bỏ qua cảm xúc của con thứ hai, dành sự quan tâm nhiều hơn cho những đứa trẻ “chưa hiểu chuyện”. Điều này đặc biệt dễ xảy ra trong những gia đình có nhiều con. Khi các anh chị em khác chưa đủ trưởng thành, cha mẹ thường đặt nhiều kỳ vọng hơn lên con thứ hai. Nhưng chính những kỳ vọng đó đôi khi lại khiến các em cảm thấy mệt mỏi và bất lực.
Cha mẹ nên cố gắng đối xử công bằng với mọi đứa trẻ
Một trong những lý do khiến con thứ hai dễ bị lạnh nhạt chính là vì các em hiểu chuyện và dễ thích nghi hơn. Chính điều đó khiến cha mẹ dễ dàng bỏ qua cảm xúc của các em, bởi họ nghĩ rằng con vẫn ổn. Thực tế, tình trạng này xảy ra ở khá nhiều gia đình.
Vì vậy, cha mẹ nên cố gắng đối xử công bằng với mỗi đứa trẻ, dành cho các em sự quan tâm và kỳ vọng ngang nhau. Chỉ khi đó, gia đình mới có thể thực sự hòa thuận và hạnh phúc.
Hiểu Đan
Theo Sohu
