Nhắc đến những tựa game gắn với quán net Việt Nam những năm 2000, Gunbound chắc chắn là cái tên rất khó bỏ qua.
Game chẳng cần đồ họa hoành tráng, bản đồ rộng lớn hay những trận chiến hàng trăm người. Mỗi người điều khiển một chiếc Mobile nhỏ bé, chọn góc bắn, căn lực rồi hy vọng viên đạn sẽ đi đúng nơi mình muốn. Nghe đơn giản, nhưng bất kỳ ai từng chơi Gunbound đều hiểu rằng khoảng cách từ một cú bắn hoàn hảo tới pha “bóp team” đôi khi chỉ nằm ở việc chúng ta nhìn sai một chút hướng gió.
Gunbound ngày ấy giống một tiết học vật lý mà chẳng game thủ nào muốn trốn.
Chúng ta thuộc lòng cách chỉnh góc, kéo lực, nhìn hướng và cường độ gió rồi tự hình dung đường đạn trong đầu. Có người trung thành với Armor, có người thích Mage, Aduka, còn những tay chơi Boomer giỏi luôn nhận được ánh mắt khác hẳn trong quán net. Một cú bắn góc cao chuẩn xác có thể khiến mấy chiếc ghế phía sau lập tức xúm lại. Còn nếu dùng Double Shot rồi bắn trượt cả hai viên, phần còn lại của trận đấu gần như chắc chắn sẽ được dành để nghe đồng đội càm ràm.
Vui nhất là Gunbound khiến chúng ta cãi nhau vì những thứ rất ngớ ngẩn. “Gió thế này phải thêm lực”, “góc đó không tới đâu”, “bắn thấp xuống”, “đã bảo đừng dùng Double Shot rồi”. Ai cũng tin mình tính đúng, kể cả người vừa bắn viên đạn bay thẳng ra ngoài màn hình. Một trận đấu đôi khi kết thúc trong vài chục phút nhưng cuộc tranh luận có thể kéo dài tới tận lúc cả nhóm đứng dậy tính tiền net. Thua thì đổ tại gió, tại map, tại đồng đội. Thắng lại lập tức khẳng định tất cả đều là kỹ năng.
Rồi còn những bộ avatar từng khiến chúng ta mê mẩn. Chiếc mũ, cặp kính, bộ quần áo hay món phụ kiện đẹp đôi khi quan trọng chẳng kém kỹ năng bắn. Nhân vật phải trông thật xịn trước khi bước vào phòng, dù chủ nhân ngoài đời có thể đang mặc đồng phục học sinh và trong túi chỉ còn đủ tiền gọi một chai Sting. Đó là thời game thủ bắt đầu biết tới cảm giác chăm chút cho một danh tính trên Internet, khi một avatar đẹp hay một cú bắn khó tin cũng đủ trở thành lý do để khoe với đám bạn cả tuần.
Game online bây giờ đã khác rất nhiều. Chúng ta có rank, MMR, bảng thành tích chi tiết, highlight tự động và hàng loạt con số để chứng minh ai chơi tốt hơn ai. Mỗi trận thắng giúp một thanh điểm tăng lên, mỗi trận thua lại khiến người chơi cảm thấy mình vừa đánh mất thứ gì đó. Nhưng thời Gunbound, phần thưởng đôi khi đơn giản hơn nhiều. Chẳng ai nhớ chính xác mình từng đứng hạng bao nhiêu, thắng bao nhiêu trận hay sở hữu bao nhiêu Gold. Thứ còn lại sau hơn hai mươi năm lại là cảm giác cả quán net bật cười khi một viên đạn bay ngược hướng, hay tiếng hét vang lên khi cú bắn tưởng như không thể cuối cùng lại trúng mục tiêu.
Những người từng ngồi trước Gunbound ngày ấy giờ có lẽ đã bước sang tuổi 30, thậm chí 40. Chúng ta không còn nhiều buổi chiều để tụ tập ở quán net, càng khó kiếm đủ bốn người cùng rảnh cho một trận đấu chẳng mang lại bất kỳ phần thưởng thực tế nào. Cuộc sống trưởng thành có quá nhiều thứ cần tính toán chính xác hơn cả góc bắn và hướng gió: công việc, tiền bạc, gia đình, những kế hoạch kéo dài nhiều năm.
Có lẽ vì vậy mà Gunbound vẫn là một ký ức đặc biệt. Ngày ấy chúng ta cứ tưởng mình đang học cách tính đường đi của một viên đạn. Hơn hai mươi năm sau mới nhận ra, thứ đáng nhớ nhất lại là những người từng ngồi bên cạnh, cùng nhìn viên đạn ấy bay qua màn hình và hét ầm cả một góc quán net.
Tuấn Hưng
