J-15T Trung Quốc
Tháng 11/2024, truyền thông nhà nước Trung Quốc công bố hình ảnh J-15B, thế hệ tiêm kích tàu sân bay mới với năng lực vượt trội, đánh dấu bước ngoặt nâng cao sức mạnh của biên đội không quân Trung Quốc.
Tiếp theo là J-15T xuất hiện vào tháng 9/2025, biến thể dành cho siêu tàu sân bay Phúc Kiến, tương thích với hệ thống phóng điện từ giúp cất cánh với nhiên liệu và vũ khí nặng hơn. Sau khi Phúc Kiến chính thức biên chế vào ngày 5/11/2025, J-15T được kỳ vọng tiếp tục đóng vai trò xương sống của biên đội cùng với J-35 thế hệ thứ năm, hai loại tiêm kích bổ trợ năng lực cho nhau một cách toàn diện.
J-15T được phát triển từ tiêm kích Su-27 Liên Xô, nhưng Trung Quốc đã nâng cấp toàn diện động cơ, khung thân, radar và khả năng mang vũ khí, vượt trội so với mọi biến thể Su-27 hiện có. Hệ thống radar AESA lớn giúp J-15T có tầm quan sát vượt trội, kết hợp với tốc độ cao, khả năng mang tải nặng và tầm bay dài, điều mà các tiêm kích phương Tây như F-18E khó đạt được. Nhờ đó, J-15T có thể triển khai các nhiệm vụ trên phạm vi rộng từ biển Đông đến các khu vực xa hơn, tăng đáng kể sức cơ động và khả năng áp đảo trên không của Phúc Kiến.
F-18E - Lựa chọn kinh tế nhưng hạn chế
Ngược lại, F-18E Super Hornet Mỹ đóng vai trò xương sống trên các siêu tàu sân bay Gerald Ford, nhưng vẫn không tương thích với F-35C mới. F-18E/F được Mỹ lựa chọn thay vì phát triển biến thể từ F-15 - đối thủ trực tiếp của Su-27, vì chi phí thấp hơn và bảo trì dễ dàng hơn.
Super Hornet sử dụng radar AN/APG-79 nhỏ hơn gần một nửa so với J-15T, khiến tầm nhìn hạn chế và hạn chế khả năng nhận biết tình huống. Thêm vào đó, F-18E có tầm bay ngắn hơn F-15 và F-14, tốc độ và trần bay cũng thấp hơn, gây hạn chế với nhiều loại tên lửa tầm xa.
F-18E được phát triển trong bối cảnh Mỹ cắt giảm ngân sách hậu Chiến tranh Lạnh, nhằm thay thế F-14 và chương trình A-12 bị hủy bỏ, nên tập trung kinh tế và bảo trì dễ dàng hơn là tối đa hóa hiệu năng.
Trong khi đó, J-15T ra đời trong thời kỳ cạnh tranh lớn, ưu tiên tối đa hóa hiệu năng với khung thân chắc chắn, động cơ mạnh, radar lớn, tầm bay dài và khả năng mang tải nặng, đem lại lợi thế đáng kể cho biên đội tàu sân bay Phúc Kiến.
So sánh chiến thuật và chiến lược
Cả J-15T và F-18E/F đều là "xương sống" của biên đội tàu sân bay, nhưng nguồn gốc và thiết kế phản ánh chiến lược khác biệt. J-15T thừa hưởng ưu thế Su-27, nâng cấp mạnh mẽ để hoạt động hiệu quả trên siêu tàu sân bay Phúc Kiến với khả năng mang tải tối đa, tầm bay dài, radar lớn và tốc độ cao.
F-18E/F dù là tiêm kích chủ lực hiện tại của Mỹ, vẫn chịu hạn chế về tầm bay, radar, tốc độ và trần bay. Tuy nhiên, Hải quân Mỹ vẫn phải gia hạn sản xuất hàng trăm chiếc F-18E/F do sự chậm trễ của chương trình F-35C và việc cắt giảm dự án F/A-XX thế hệ tiếp theo.
Khác biệt về chiến thuật cũng rõ rệt, J-15T cho phép Trung Quốc thực hiện các nhiệm vụ tấn công và phòng thủ sâu hơn, tiếp cận các mục tiêu ngoài phạm vi phòng không đối phương, trong khi F-18E/F phụ thuộc nhiều vào tiếp liệu trên không và các căn cứ hỗ trợ, giới hạn khả năng áp dụng các chiến thuật "bất ngờ" và tấn công tầm xa.
Với việc Trung Quốc đang phát triển tiêm kích thế hệ thứ sáu, biên đội tàu sân bay của nước này có khả năng vượt Mỹ vài năm về mặt công nghệ, mở ra khoảng cách đáng kể giữa năng lực J-15T/J-35 và F-18E/F/F-35C trong các kịch bản tác chiến hải quân tương lai.
Quang Hưng (Theo Military Watch)
