Có một thời, điện thoại càng nhiều thông báo càng khiến chúng ta cảm thấy mình đang bận rộn, quan trọng và không bỏ lỡ điều gì.
Tin nhắn, email, mạng xã hội, nhóm công việc, thông báo game, tin tức… chiếc điện thoại cứ rung lên là chúng ta lập tức cầm lấy. Nhưng càng trưởng thành, nhiều đàn ông lại bắt đầu có một mong muốn khá ngược đời: ước gì điện thoại im lặng một lúc.
Không phải vì chúng ta ghét công nghệ.
Thậm chí ngược lại, điện thoại ngày nay đã trở thành một phần gần như không thể thiếu trong cuộc sống. Nó biết chúng ta thích xem gì, thường nói chuyện với ai, hay mua món gì, chơi game nào, thức khuya lúc mấy giờ và đôi khi còn biết chúng ta đang ở đâu trước cả khi chúng ta kịp nghĩ về điều đó.
Một ngày bình thường có thể bắt đầu bằng việc mở điện thoại xem tin nhắn, lướt vài phút mạng xã hội rồi kiểm tra email. Trong giờ làm việc là hàng loạt thông báo từ các nhóm chat. Buổi tối về nhà, chúng ta lại mở YouTube, Facebook, TikTok hoặc một tựa game để nghỉ ngơi. Nhưng rồi thứ đáng lẽ giúp chúng ta thư giãn lại tiếp tục đòi hỏi sự chú ý.
Chúng ta không thực sự rời khỏi công việc. Chúng ta chỉ chuyển từ ứng dụng này sang ứng dụng khác.
Có lẽ vì vậy mà càng lớn, đàn ông càng bắt đầu trân trọng những khoảng thời gian điện thoại không có gì để nói. Một buổi sáng uống cà phê mà không cần kiểm tra tin nhắn. Một chuyến lái xe không liên tục bật màn hình. Một bữa tối mà điện thoại nằm úp trên bàn. Hay đơn giản là vài tiếng cuối tuần bật chế độ im lặng và để mọi thứ tự vận hành mà không cần chúng ta phản hồi ngay lập tức.
Các game thủ có lẽ càng dễ hiểu cảm giác này. Chúng ta từng có thể ngồi hàng giờ trước màn hình để chơi game, nhưng đó lại là một kiểu tập trung hoàn toàn khác. Khi đang chơi một game single-player yêu thích, chúng ta không muốn một thông báo Facebook chen ngang. Đang bước vào một trận đấu quan trọng, chẳng ai muốn điện thoại rung lên liên tục. Và đôi khi, điều chúng ta cần sau một ngày dài không phải thêm một ứng dụng giải trí, mà là một khoảng thời gian không có bất kỳ thứ gì yêu cầu mình phải phản ứng.
Điều thú vị là khi còn trẻ, chúng ta thường sợ bỏ lỡ. Sợ bỏ lỡ tin nhắn. Sợ bỏ lỡ một cuộc hẹn. Sợ không biết bạn bè đang làm gì. Sợ không cập nhật được chuyện mới nhất trên mạng. Sợ người khác nghĩ rằng mình biến mất khỏi thế giới. Nhưng càng trưởng thành, chúng ta lại bắt đầu nhận ra rằng không biết một vài chuyện trong vài tiếng cũng chẳng sao cả.
Một tin nhắn có thể trả lời sau. Một email có thể chờ đến sáng mai. Một trận game có thể chơi sau. Một cuộc tranh luận trên mạng có thể chẳng bao giờ cần tham gia. Thế giới vẫn tiếp tục vận hành ngay cả khi chúng ta đặt điện thoại xuống.
Có lẽ đây cũng là một dạng trưởng thành mà ít người nói đến: khả năng không phản ứng ngay lập tức. Chúng ta không còn cần phải trả lời mọi thứ ngay khi nhìn thấy. Không phải thông báo nào cũng quan trọng. Không phải tin nhắn nào cũng cần một câu trả lời lập tức. Và không phải lúc nào chúng ta cũng cần để người khác có quyền tiếp cận mình.
Một chiếc điện thoại thông minh có thể giúp cuộc sống tiện lợi hơn rất nhiều, nhưng nó cũng khiến chúng ta dễ quên mất cảm giác được ở một mình. Vì vậy, khoảng lặng đôi khi trở thành một thứ xa xỉ. Đó có thể là lúc chúng ta ngồi trong phòng, bật một bản nhạc, mở một tựa game cũ hoặc đơn giản chẳng làm gì cả. Không thông báo. Không công việc. Không mạng xã hội. Không ai hỏi đang ở đâu, làm gì và bao giờ trả lời.
Không phải chúng ta đang trốn khỏi thế giới. Chúng ta chỉ đang lấy lại một chút quyền kiểm soát đối với sự chú ý của mình. Và có lẽ, sau rất nhiều năm chạy theo những thứ mới nhất, nhanh nhất và luôn kết nối, đàn ông trưởng thành bắt đầu nhận ra một điều khá đơn giản: đôi khi món đồ công nghệ tuyệt vời nhất không phải là chiếc điện thoại mạnh đến đâu, mà là nút “Không làm phiền” trên đó.
Tuấn Hưng
