Nếu Võ Lâm Truyền Kỳ gợi nhớ về những ngày chúng ta còn có thể chạy thẳng từ trường ra quán net, thì ký ức về Kiếm Thế dường như thuộc về một giai đoạn muộn hơn đôi chút.
Thế dường như thuộc về một giai đoạn muộn hơn đôi chút. Nhiều người khi ấy đã lên cấp ba, vào đại học, thậm chí bắt đầu có những công việc đầu tiên. Chúng ta không còn hoàn toàn ngây ngô trước thế giới game online, đã biết xem hướng dẫn, tính toán trang bị, lựa chọn môn phái và quan tâm nhiều hơn tới việc nhân vật của mình mạnh hay yếu.
Nhưng quan trọng nhất, chúng ta vẫn còn một thứ mà sau này ngày càng trở nên xa xỉ: những buổi tối gần như hoàn toàn thuộc về mình.
Kiếm Thế vì vậy không chỉ được nhớ bằng nhân vật hay những trận chiến.
Nó còn được nhớ bằng một thứ rất đặc trưng của MMORPG thời ấy: lịch sinh hoạt của bang hội. Có những buổi chiều đang ngồi học, đang ăn cơm hay lang thang đâu đó với bạn bè nhưng trong đầu vẫn nhớ tối nay bang có hoạt động. Đi muộn vài phút đôi khi còn tạo cảm giác áy náy chẳng khác gì trễ một cuộc hẹn thật. Đến giờ, mọi người lần lượt online. Những cái tên quen thuộc sáng lên. Người gọi nhau tập trung, người chuẩn bị đồ đạc, người hỏi thiếu ai. Một thế giới vốn im lặng bỗng trở nên náo nhiệt chỉ trong vài phút.
Ngày ấy, bang hội không đơn thuần là một cái tên nằm phía trên nhân vật. Nó giống một nhóm bạn mà phần lớn chúng ta chưa từng gặp ngoài đời. Có người ở Hà Nội, người ở TP.HCM, người tận một tỉnh thành khác, tuổi tác và công việc cũng chẳng giống nhau. Ngoài đời có thể không có bất kỳ lý do nào để quen biết, nhưng vào Kiếm Thế lại cùng nhau đánh trận, làm hoạt động, tranh luận cách xây dựng nhân vật và đôi khi ngồi nói chuyện tới tận khuya. Một người nghỉ game vài hôm cũng có người hỏi. Một thành viên có chuyện buồn, cả bang có thể ngồi nghe. Những mối quan hệ bắt đầu bằng nickname ấy, kỳ lạ thay, có lúc lại thân thuộc chẳng kém bạn bè ngoài đời.
Chúng ta khi đó cũng đã bắt đầu chơi game nghiêm túc hơn. Không còn đơn giản mặc được món đồ đẹp là vui, người chơi bắt đầu quan tâm tới cách cộng điểm, kỹ năng, trang bị, tương khắc môn phái và hiệu quả khi chiến đấu. Những cuộc tranh luận có thể kéo dài cả tối chỉ vì một lựa chọn nhỏ cho nhân vật. Thắng một trận thì cả nhóm hào hứng bàn luận, thua lại ngồi tìm nguyên nhân. Bây giờ nghĩ lại có thể thấy hơi buồn cười, nhưng khi ấy chúng ta thực sự coi trọng những chuyện đó. Bởi sau màn hình không chỉ là một nhân vật ảo, mà còn có cả một tập thể đang chờ mình xuất hiện.
Rồi một ngày, chẳng ai thông báo rằng tuổi trẻ đã kết thúc. Chỉ là một thành viên trong bang bắt đầu ít online hơn vì đi làm. Người khác bận học. Một người lấy vợ, một người chuyển thành phố, một người bán tài khoản. Danh sách bạn bè từng sáng kín mỗi tối dần xuất hiện nhiều cái tên màu xám. Bang hội vẫn còn đó nhưng những lần tập trung bắt đầu thiếu người. Cho tới một lúc nào đó, chính chúng ta cũng đăng nhập ít dần rồi biến mất khỏi thế giới ấy mà chẳng nhớ lần cuối cùng mình logout là ngày nào.
Game thủ hôm nay vẫn có Discord, group chat và vô số trò chơi cho phép hàng chục người tụ tập cùng nhau. Nhưng thứ khó tìm lại không phải một MMORPG giống Kiếm Thế. Thứ khó tìm lại là một buổi tối mà tất cả đều có thể nói: “Tối nay bang có hoạt động nhé”, rồi thực sự xuất hiện đông đủ. Bởi khi đã ngoài 30, một buổi tối còn trống đồng nghĩa công việc đã xong, con đã ngủ, gia đình không có kế hoạch và ngày mai cũng không có điều gì buộc chúng ta phải thức dậy quá sớm. Để tập hợp lại những người bạn cũ đôi khi còn khó hơn đánh bất kỳ con boss nào năm xưa.
Có lẽ vì thế, Kiếm Thế nằm trong ký ức của nhiều game thủ ở một vị trí khá đặc biệt. Nó không hẳn thuộc về tuổi thơ, nhưng cũng chưa phải thế giới của những người trưởng thành. Đó là quãng thời gian chúng ta đã lớn hơn một chút, nhưng vẫn còn đủ trẻ để dành cả buổi tối cho một bang hội, đủ rảnh để chờ một người bạn online và đủ vô tư để tin rằng tối mai, tất cả mọi người vẫn sẽ lại có mặt đông đủ như hôm nay.
Tuấn Hưng
