Khi Anthony Gordon ghi bàn mở tỷ số và tuyển Anh dẫn trước nhà đương kim vô địch Argentina tới tận phút 85, họ chỉ còn cách trận chung kết World Cup đầu tiên sau 60 năm đúng vài phút đồng hồ. Nhưng rồi mọi thứ sụp đổ.
Enzo Fernandez sút tung lưới Jordan Pickford ở phút 85. Lautaro Martinez đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1 ở phút 90+2 sau đường kiến tạo của Lionel Messi.
Một lần nữa, người Anh lại đứng nhìn đối thủ ăn mừng, còn mình thì tự hỏi: "Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?". Và có lẽ câu trả lời khiến họ đau lòng nhất chính là: Mọi thứ vẫn giống những thấy bại trước, chẳng có gì thay đổi cả!
HLV SOUTHGATE RỜI ĐI, NHƯNG TUCHEL CHƯA THỂ LÀM TUYỂN ANH BẢN LĨNH HƠN
Suốt nhiều năm, dù khá thành công về mặt thành tích nhưng HLV Gareth Southgate vẫn phải chịu không ít chỉ trích. Ông bị chê bảo thủ, thực dụng, thiếu táo bạo trong những trận đấu lớn. Người hâm mộ Anh có lẽ tin rằng chỉ cần thay Southgate bằng một HLV đẳng cấp thế giới, mọi thứ sẽ khác.
Và rồi Thomas Tuchel xuất hiện. Một HLV từng vô địch Champions League, từng dẫn dắt Chelsea, Bayern Munich, PSG. Một chiến lược gia nổi tiếng về khả năng đọc trận đấu và xoay chuyển thế cờ.
Nhưng rồi đến bán kết World Cup 2026, CĐV Anh lại chứng kiến một bộ phim quen thuộc đến mức tưởng như đã xem đi xem lại nhiều lần. Tam Sư lại một lần nữa gục ngã trước đối thủ được đánh giá ngang tầm hoặc nhỉnh hơn một chút.
Kịch bản ấy từng xảy ra trước Croatia năm 2018, Italia ở chung kết Euro 2021, Pháp tại tứ kết World Cup 2022, Tây Ban Nha ở chung kết Euro 2024 và giờ là Argentina ở bán kết World Cup 2026.
HLV thay đổi. Nhân sự thay đổi. Chỉ có kết cục là vẫn vậy!
TUCHEL ĐÃ THẤT BẠI BỞI NỖI SỢ CỦA CHÍNH MÌNH
Không ai phủ nhận Messi quá xuất sắc. Ở tuổi 39, siêu sao Argentina vẫn đủ khả năng thay đổi trận đấu chỉ bằng vài khoảnh khắc thiên tài. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, thất bại của tuyển Anh không chỉ đến từ Messi. Nó đến từ chính những quyết định của HLV Thomas Tuchel.
Phút 72, Anthony Gordon rời sân nhường chỗ cho Ezri Konsa. Thông điệp được gửi đi quá rõ ràng. Tuyển Anh không còn muốn chơi bóng nữa. Họ chỉ muốn bảo vệ tỷ số 1-0.
Vấn đề là sau khi Gordon rời sân, Argentina cũng chẳng còn lý do gì phải e ngại những khoảng trống phía sau lưng nữa. Đội bóng Nam Mỹ bắt đầu dâng đội hình lên cao hơn, đẩy tuyển Anh lùi ngày một sâu hơn.
Lionel Messi lập tức khai thác khoảng không bên cánh phải, giống hệt cách anh từng làm trước Ai Cập ở vòng 1/8. Và một lần nữa, nó lại phát huy hiệu quả.
Đến phút 83, Tuchel tiếp tục gia cố hàng thủ. Dan Burn vào thay Reece James (hậu vệ thay hậu vệ), còn Nico O'Reilly vào thay Declan Rice (hậu vệ thay tiền vệ). Ý đồ phòng ngự cực đoan của HLV Tuchel hiện ra rõ ràng đến mức không cần phải giải thích thêm.
Nhưng bóng đá chưa bao giờ là trò chơi của số lượng hậu vệ. Mà đó là cuộc chơi của không gian. Và tuyển Anh đã để khoảng không nguy hiểm nhất trên sân mở toang. Đó là khu vực trước mặt hàng thủ.
Jordan Henderson chấn thương ngồi ngoài với cánh tay bó bột, còn Rice đã rời sân. Khi Enzo Fernandez nhận bóng trước vòng cấm ở phút 85, cả 11 cầu thủ Anh gần như đều đứng trong khu vực phòng ngự.
Jude Bellingham cố lao ra truy cản nhưng đã quá muộn. Enzo có đủ thời gian để ngắm nghía, và rồi sau đó là cú nã đại bác khiến Pickford bất lực.
Theo thống kê của Opta, kể từ thời điểm Gordon mở tỷ số cho đến phút 90+2, tuyển Anh chỉ cầm bóng đúng 12%, trong khi Argentina sở hữu tới 88% thời lượng kiểm soát bóng. Đó không còn là phòng ngự phản công nữa, mà đơn giản là chịu trận.
BÁO CHÍ ANH BẮT ĐẦU ĐẶT LẠI CÂU HỎI QUEN THUỘC
Ngay sau trận đấu, truyền thông Anh lập tức hướng sự chú ý về Thomas Tuchel thay vì các cầu thủ.
Nhiều ý kiến cho rằng tuyển Anh chơi tốt hơn Argentina cho tới khi họ tự quyết định từ bỏ bóng và nhường hoàn toàn quyền kiểm soát cho đối thủ. Các quyết định thay người của Tuchel bị xem là bước ngoặt khiến thế trận đảo chiều hoàn toàn.
Trên các diễn đàn bóng đá Anh, không ít CĐV gọi đây là một trong những màn "tự hủy" đau đớn nhất của Tam sư ở World Cup, còn báo chí thì bắt đầu nhắc lại cụm từ quen thuộc: "bottlejob". Đó là một từ lóng mang tính châm biếm, dùng để chỉ một đội bóng hoặc cá nhân gục ngã trong thời khắc quyết định vì không chịu nổi áp lực, dù trước đó đang ở vị thế rất thuận lợi.
Đó có lẽ mới là điều khiến người hâm mộ Anh tuyệt vọng nhất. Họ từng nghĩ vấn đề nằm ở Southgate. Nhưng giờ đây, Southgate đã rời đi, Tuchel tới thay, Harry Kane vẫn còn đó, Bellingham trưởng thành hơn, Declan Rice đang ở đỉnh cao sự nghiệp, vậy mà khi đối thủ thực sự lớn xuất hiện, tuyển Anh vẫn phản ứng theo cùng một cách: sợ hãi trước thất bại hơn là khát khao chiến thắng.
Kể từ World Cup 2018, Tam sư đã thua Croatia, Italia, Pháp, Tây Ban Nha và Argentina ở những trận đấu quyết định của các giải đấu lớn. Danh sách ấy gần như là toàn bộ tinh hoa của bóng đá thế giới. Và nó cho thấy một sự thật phũ phàng về HLV được chọn để thay thế.
"It's coming home", CĐV Anh vẫn hát như vậy và mong đợi cúp vàng World Cup quay trở về nơi khai sinh ra bóng đá hiện đại. Nhưng rồi một lần nữa, cúp lại không về nhà!
Linh Đan
