Nếu phải chọn một bộ phim cổ trang khiến khán giả vừa xem vừa tự hỏi "mình đang xem gì vậy?" thì Thiên Hương gần như là ứng cử viên sáng giá. Lên sóng ngày 27/6 sau 2 năm nằm kho, phim mở màn bằng mức nhiệt độ khá đẹp trên nền tảng Youku, nhưng càng về sau lại càng giống một bữa tiệc mở màn hoành tráng trong khi đồ ăn như chỉ trưng bày cho đẹp mắt.
Vấn đề đầu tiên nằm ở kịch bản. Nguyên tác vốn là câu chuyện về hành trình trưởng thành của các nhân vật, nhưng bản phim lại "tinh giản" quá tay, biến tất cả thành tuyến tình cảm nam nữ chính, còn thế giới xung quanh thì bị đẩy ra rìa như khách mời không được gọi tên. Mở đầu là cảnh thi vào thư viện, vốn có thể tạo cảm giác tươi mới, nhưng cách triển khai lại cũ kỹ đến mức như lấy từ một "kho mẫu kịch bản cổ xưa", chỉ khác là được phủ thêm lớp filter hiện đại.
Chưa kịp hiểu nhân vật là ai, phim đã nhảy cảnh liên tục: vừa cười nói đã chuyển sang truy sát, vừa xây dựng quan hệ đã cắt sang tình huống khác. Cảm giác xem không khác gì lướt video ngắn, nhưng phim lại bị cắt đúng lúc bắt đầu có nội dung. Nhịp phim nhanh, nhưng là kiểu nhanh làm rơi mất toàn bộ thông tin cần thiết.
Về diễn viên, Tống Uy Long trở thành ví dụ điển hình của sự lệch pha giữa hình ảnh và vai diễn. Trong bối cảnh cổ trang, ngoại hình hiện đại của anh dễ khiến tổng thể mất đi cảm giác "đúng thời không". Trang phục và tạo hình không đủ sức hòa giải sự lệch đó, khiến nhân vật trông như đang cosplay hơn là sống trong thế giới cổ trang.
Diễn xuất thì lại càng khó cứu. Ánh mắt của anh thiếu điểm nhấn, cảm xúc gần như không thay đổi, những cảnh đối thoại quan trọng cũng trôi qua một cách phẳng lặng. Với thể loại cổ trang thần tượng, tuy không cần quá xuất thần nhưng tối thiểu phải có độ rung cảm để giữ người xem ở lại. Đáng tiếc, Tống Uy Long lại không thể làm được điều này.
Bên cạnh đó, Cúc Tịnh Y tiếp tục gây tranh cãi với phong cách "đẹp bất biến". Nhân vật vốn xuất thân dân gian, trải qua nhiều biến cố nhưng ngoại hình lại không có bất kỳ dấu hiệu của sự vất vả. Từ tóc tai, lớp trang điểm đến làn da, tất cả đều giữ trạng thái như "vừa bước ra studio chụp poster".
Ngay cả những phân cảnh đáng ra phải lấm lem, khổ sở hay hoảng loạn, nhân vật của "mỹ nữ 4000 năm" vẫn giữ vẻ chỉn chu như đang chờ chụp ảnh tạp chí. Cộng thêm việc sợ bị dìm trên màn ảnh, Cúc Tịnh Y chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc rõ ràng và luôn giữ "gói biểu cảm" rập khuôn gồm: vui thì nhếch miệng, mắt mở to khi ngạc nhiên, mím môi lúc buồn bã và mắt đỏ hoe khi buồn.
Trên nền tảng đánh giá Douban, phản ứng của khán giả khá gay gắt:
"Thiết lập nữ chính như của hơn 10 năm trước, Trung Quốc vẫn còn làm kiểu này à? Nhìn là đoán được kết cục, kịch bản này thật sự có gì hay để khai thác vậy?"
"Phim dở quá. Cúc Tịnh Y như bị 'đóng đinh' một kiểu trang điểm cố định, biểu cảm chỉ biết nhíu mày, ánh mắt trống rỗng và chỉ lo giữ nhan sắc."
"Kịch bản sáo rỗng, cảnh slow-motion đầu phim như cố kéo thời lượng. Vai diễn của Cúc Tịnh Y chẳng khác gì trong Vân Tịch Truyện, luôn là kiểu hoạt bát một màu. Nhìn viền mắt đỏ là đã mệt."
"Bối cảnh và tạo hình ổn, nhưng kịch bản quá tệ, toàn cảnh chuyển tiếp cho có. Diễn xuất của cặp đôi chính khiến người xem không thể nhập tâm."
Thực tế, thất bại của Thiên Hương không phải một cú trượt chân đơn lẻ, mà giống như kết quả tích tụ của nhiều năm lặp lại công thức cũ: kịch bản an toàn, nhân vật công thức, diễn xuất không thay đổi theo thời gian. Khi tất cả được cộng dồn lại, thứ còn sót lại chỉ là một sản phẩm "đẹp trên poster, đuối trong trải nghiệm".
Khán giả ngày nay không còn dễ tính với những bộ phim chỉ dựa vào danh tiếng diễn viên hay độ hot của nguyên tác. Họ có thể quay lại xem phim cũ nếu phim mới không đủ sức giữ chân. Và khi điều đó xảy ra, vấn đề không còn nằm ở thị hiếu khán giả nữa mà nằm ở cách người làm phim đang hiểu sai chính khán giả của mình.
Một bộ phim cổ trang, nếu không có thế giới đủ sống động, nhân vật đủ thuyết phục và cảm xúc đủ thật, thì dù có bao nhiêu ánh sáng đẹp hay gương mặt hoàn hảo, cuối cùng cũng chỉ còn là một khung hình đẹp nhưng rỗng.
Cảnh Ly
