Câu hỏi quen thuộc nhất mà người đang cân nhắc máy gập hay đặt ra không phải máy có tốt không, mà là đổi rồi thì mất gì. Năm người dưới đây đã trả lời câu hỏi đó bằng chính một tháng vừa qua của họ, và điều đáng chú ý là không ai trong số họ tiếc thứ mình để lại, tất cả đều tiếc quãng thời gian đã chờ.
Ước biết sớm hơn là toàn bộ dữ liệu chuyển xong trong một bữa tối
Trần Thu Hoài, 31 tuổi, bán mỹ phẩm trên mạng xã hội, có cả kho ảnh sản phẩm lẫn lịch sử trao đổi với khách nằm trong chiếc iPhone đã dùng sang năm thứ sáu. Điều khiến chị lùi ngày đổi máy suốt hai mùa hàng liên tiếp là hình dung về việc phải chép tay danh bạ và mất trắng những đoạn tin nhắn chốt đơn cũ.
Thực tế của chị gói trong một bữa tối. Smart Switch nằm sẵn trong phần cài đặt máy mới, nối cáp giữa hai máy, bấm Tin cậy khi chiếc iPhone hỏi, rồi tích chọn ảnh, video, danh bạ, tin nhắn, lịch và ghi chú. Ứng dụng còn liệt kê những phần mềm Android tương ứng với phần mềm iOS đang có để tải về, nên màn hình chính tối hôm đó đã gần giống thứ chị quen dùng.
Việc duy nhất chị phải làm bằng tay là tắt iMessage và FaceTime trên máy cũ trước khi rút thẻ SIM, thứ không ai nhắc trước và nếu quên thì tin nhắn từ khách dùng máy Apple sẽ tiếp tục bay vào chiếc máy đã cất trong ngăn kéo. Các ứng dụng ngân hàng thì phải đăng nhập lại từ đầu, nên chị khuyên nên đổi máy vào ngày không có giao dịch gấp.
Ước biết sớm hơn là những chuyến công tác ngắn không cần mang máy tính
Nguyễn Đức Mạnh, 34 tuổi, nhân viên kinh doanh thiết bị công nghiệp, mỗi tháng có vài chuyến đi tỉnh trong ngày và lần nào cũng đeo theo một chiếc máy tính xách tay chỉ để đọc hợp đồng và duyệt bảng giá. Anh kể rằng thay đổi rõ nhất sau một tháng không nằm ở chiếc điện thoại mà nằm ở chiếc ba lô nhẹ hẳn đi.
Mở máy ra, một trang tài liệu hiển thị trọn vẹn ở cỡ chữ nguyên bản, không phải phóng to rồi kéo ngang từng đoạn. Hai ứng dụng chạy song song cho phép anh vừa mở bảng tính vừa trả lời tin nhắn của khách mà không nhảy qua lại và mất mạch. Nội dung đang xem dở ở màn hình ngoài sẽ tiếp tục đúng vị trí đó khi mở máy ra, nên thao tác mở màn hình lớn không tạo thêm bước nào.
Anh nói thẳng rằng máy gập không thay được máy tính cho những việc cần bàn phím và nhiều cửa sổ cùng lúc. Nhưng với các chuyến đi một ngày, phần việc thật sự cần làm chỉ là đọc, duyệt và trả lời, và ba việc đó thì màn hình 8 inch gánh được.
Ước biết sớm hơn là có thể “airdrop” cho người dùng iPhone
Lê Hoàng Nam, 29 tuổi, kỹ sư phần mềm, là người cầm máy chụp ảnh cho một nhóm bạn đi phượt mà gần như cả nhóm dùng iPhone, và đây là lý do khiến anh giữ máy cũ lâu hơn cả. Anh đã tính sẵn phương án đẩy ảnh lên đám mây rồi gửi đường liên kết cho từng người sau mỗi chuyến đi.
Phương án đó không cần dùng tới. Tính năng Quick Share trên máy Galaxy hiện đã nói chuyện trực tiếp được với AirDrop, nên thao tác rút gọn còn chọn ảnh, bấm Quick Share, chờ tên chiếc iPhone hiện ra trong danh sách thiết bị ở gần rồi gửi thẳng, ảnh giữ nguyên chất lượng gốc thay vì bị nén qua ứng dụng nhắn tin.
Ước biết sớm hơn là máy gập không hề nặng như tưởng tượng
Phạm Khánh Linh, 27 tuổi, nhân viên truyền thông, di chuyển bằng xe máy gần như cả ngày, nên tiêu chí đầu tiên của chị luôn là máy phải bỏ vừa túi và cầm một tay được. Hình dung của chị về máy gập trước đây là một thiết bị dày gấp đôi, mỏi cổ tay sau mười phút, và muốn bỏ túi quần thì phải chọn loại quần rộng.
Galaxy Z Fold8 nặng 201g, mỏng 9,7mm khi gập và 4,5mm khi mở, nghĩa là gập lại thì dày hơn máy cũ một chút nhưng cầm lên lại nhẹ hơn. Buổi sáng đầu tiên chị bỏ máy vào túi quần rồi ngồi xuống xe, phản xạ là chờ cảm giác cấn vào đùi, và cảm giác đó không tới.
Chi tiết chị nhớ lâu nhất lại nhỏ hơn thế nhiều. Khi cầm chiếc điện thoại cũ, ngón út luôn tự động chống vào cạnh dưới để đỡ trọng lượng máy, một tư thế duy trì nhiều năm mà không hề ý thức. Đến tuần thứ hai với máy mới, chị phát hiện ngón út đã thôi làm việc đó.
Ước biết sớm hơn là sẽ phải trả lời cùng một câu hỏi rất nhiều lần
Vũ Minh Tuấn, 36 tuổi, quản lý dự án xây dựng, không phải người thích được chú ý, nên tháng đầu tiên với chiếc máy gập là một tháng hơi phiền. Ở quán cà phê, trong cuộc họp, lúc xếp hàng thanh toán, cứ mở máy ra là có người hỏi, và câu hỏi lặp lại nhiều nhất luôn là nếp gấp giữa màn hình có bị nhìn thấy không và bản lề dùng bao lâu thì hỏng.
Anh nhận ra người hỏi không hỏi cho vui. Phần lớn trong số đó đang dùng một chiếc điện thoại thanh, đã đọc về máy gập và đang chờ một người quen nào đó dùng thử trước để yên tâm. Câu trả lời anh dùng lại nhiều nhất là nếp gấp nhìn thấy ở góc nghiêng và biến mất khi nhìn thẳng, còn độ bền thì một tháng chưa đủ để nói gì cả.
Điều anh không lường trước là có hai người trong số đó đã đổi máy sau khi cầm thử máy của anh đúng vài phút. Theo lời anh, phần lớn nỗi lo ngại máy gập là do người ta chưa dùng thử nó mà thôi.
Đặt 5 câu chuyện cạnh nhau thì thấy các điều tiếc không nằm ở chiếc máy. Chuyện mất dữ liệu kết thúc trong một bữa tối, chiếc ba lô nhẹ đi vài trăm gram cho những chuyến đi trong ngày, còn rào cản gửi ảnh cho bạn bè dùng iPhone, thứ tưởng là khó gỡ nhất, lại được hai hãng gỡ hộ bằng một bản cập nhật phần mềm.
Phần đáng nói hơn nằm ngoài trải nghiệm của 5 người này. Phần lớn lý do khiến người dùng iPhone ở Việt Nam còn ngại máy gập được xây từ hình ảnh của thế hệ máy gập bốn, năm năm trước, thời thiết bị còn dày, còn nặng và còn bắt người dùng đánh đổi quá nhiều thứ để lấy một màn hình lớn, chứ không phải từ chiếc máy đang bày trong cửa hàng lúc này. Thị trường từng đi qua đúng một vòng như vậy hồi màn hình trên 5 inch bị chê là quá khổ để cầm một tay, và chỉ vài năm sau thì lời chê đó không còn ai nhắc lại. Một tháng là đủ để cả 5 người biết quãng chờ vừa rồi được trả cho một hình dung đã lỗi thời.
PV
