Nếu từng trải qua những năm tháng đầu tiên của game online tại Việt Nam, có lẽ nhiều người vẫn còn nhớ cảm giác lần đầu đặt chân tới Lorencia.
Một thành phố nhỏ, vài NPC, những nhân vật mặc bộ giáp đơn giản chạy qua chạy lại và bên ngoài là những con quái mà giờ nhìn lại chẳng có gì đáng sợ. Nhưng ngày ấy, thế giới MU Online rộng lớn đến khó tin. Từ Lorencia tới Davias phủ đầy tuyết trắng, Dungeon tối tăm hay Lost Tower với những tầng càng lên cao càng nguy hiểm, mỗi vùng đất mới đều giống như một cột mốc.
Chúng ta chẳng cần bản đồ thế giới rộng hàng trăm kilomet vuông. Chỉ cần nhân vật hôm nay đủ khỏe để bước sang một bãi quái mà hôm qua còn chưa dám tới cũng đã thấy mình tiến bộ rất nhiều.
MU cũng từng dạy một thế hệ game thủ thế nào là sự kiên nhẫn theo một cách mà có lẽ game hiện đại rất khó tái hiện.
Level không tăng liên tục, đồ đẹp chẳng dễ kiếm và một nhân vật mạnh là kết quả của rất nhiều buổi tối gần như chỉ làm đúng một việc: đánh quái. Có những hôm chúng ta ra quán net, đăng nhập, tìm được một bãi đẹp rồi ngồi đó hàng tiếng đồng hồ. Nhân vật cứ đánh, quái cứ xuất hiện, thanh EXP nhích lên chậm đến mức nếu nhìn vài phút gần như chẳng nhận ra. Vậy mà kỳ lạ thay, chẳng mấy ai thấy chán. Chỉ cần lâu lâu nhìn xuống thanh kinh nghiệm và thấy con số đã tiến thêm một chút, chúng ta lại cảm giác buổi tối ấy hoàn toàn xứng đáng.
Và rồi giữa sự lặp lại ấy luôn có những khoảnh khắc khiến cả người chơi lẫn mấy ông bạn ngồi bên cạnh lập tức tỉnh ngủ. Đó là khi một viên Jewel of Bless hay Jewel of Soul rơi xuống, khi nhặt được một món đồ có chỉ số đẹp, hoặc lần đầu nhìn thấy nhân vật khoác lên một bộ giáp sáng choang với đôi cánh sau lưng. Những món đồ ảo ấy từng có sức hấp dẫn kỳ lạ. Chúng ta có thể dành hàng tuần chỉ để mạnh thêm một chút, mặc được món đồ mới hay bước vào khu vực cao cấp hơn. Nhân vật càng ngày càng lộng lẫy, còn chủ nhân của nó ngoài đời đôi khi vẫn chỉ là một cậu học sinh đang tính xem trong túi còn đủ tiền chơi thêm một tiếng net hay không.
Nhìn lại từ hiện tại, sự kiên nhẫn ấy đôi khi khiến chính chúng ta cũng khó hiểu. Game bây giờ nhanh hơn, đẹp hơn và luôn tìm cách thưởng cho người chơi. Vài phút lại có nhiệm vụ hoàn thành, một chiếc rương để mở, achievement mới hay battle pass tăng cấp. Chúng ta cũng sở hữu những chiếc PC mạnh hơn gấp nhiều lần dàn máy quán net năm xưa. Thế nhưng chỉ cần một trò chơi bắt cày vài tiếng mà chưa thấy tiến triển, rất nhiều người đã bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Cuộc sống dường như cũng vận hành như vậy: mọi thứ phải nhanh hơn, kết quả phải đến sớm hơn và thời gian dành cho một việc mà chưa biết bao giờ mới nhận được phần thưởng ngày càng trở nên xa xỉ.
Có lẽ vì vậy mà khi nhớ về MU Online, thứ đáng nhớ không chỉ là Lorencia, đôi cánh hay tiếng một viên ngọc rơi xuống đất. Chúng ta còn nhớ chính mình của ngày ấy, một phiên bản có thể kiên nhẫn hơn rất nhiều. Có thể ngồi hàng giờ cùng vài người bạn, vừa nhìn nhân vật đánh quái vừa nói đủ thứ chuyện chẳng đâu vào đâu. Không cần liên tục được kích thích, cũng chẳng cần game phải cho một lý do mới để tiếp tục sau mỗi 15 phút. Chỉ cần biết rằng tối nay EXP sẽ nhiều hơn tối qua, ngày mai nhân vật có thể mạnh thêm một chút là đủ.
Rồi những cậu bé từng lang thang ở Lorencia cũng lớn lên. Người đi làm, người lập gia đình, người đã rời game từ rất lâu. Có thể bây giờ chúng ta đủ tiền mua những món đồ mà ngày ấy từng mơ ước, nhưng lại chẳng còn một buổi tối dài để ngồi nhìn nhân vật luyện cấp. Thanh EXP ngoài đời cũng xuất hiện dưới những cái tên khác: sự nghiệp, tiền bạc, gia đình, những mục tiêu phải mất nhiều năm mới nhìn thấy kết quả. Chỉ khác rằng lần này chẳng có con số phần trăm nào hiện lên để báo rằng chúng ta đã đi được bao xa.
Có lẽ đó là điều MU Online để lại sau tất cả những bộ giáp, đôi cánh và viên ngọc từng khiến chúng ta mê mẩn. Ngày ấy nhân vật lên cấp rất chậm, nhưng chúng ta chẳng bao giờ thấy mình đang phí thời gian. Bởi thứ tăng lên sau mỗi buổi tối không chỉ là thanh EXP, mà còn là một tuổi thơ mà đến khi đạt đủ level để trưởng thành, chúng ta mới nhận ra mình chẳng thể quay lại cày thêm lần nữa.
Tuấn Hưng
