Tiếng chuông báo thức reo vang lúc 6 giờ sáng, cắt ngang giấc ngủ còn vương mùi bánh chưng và hương trầm ngày Tết. Tôi nằm lặng trong bóng tối vài phút, cảm nhận sự chuyển giao đột ngột giữa những ngày nghỉ thơi thới và guồng quay hối hả của công việc. Ngày đầu tiên đi làm lại sau Tết luôn là một thử thách về tâm lý, nơi mà sự uể oải đối đầu trực diện với trách nhiệm.
Tôi dắt xe ra khỏi nhà, phố xá vẫn còn đỏ rực màu xác pháo và những cánh hoa mai rụng lác đác bên vỉa hè, nhưng dòng người thì đã vội vã hơn. Trong lòng tôi là một nỗi trống trải khó tả. Tết năm nay với tôi không thực sự trọn vẹn. Những lo toan về cơm áo gạo tiền, áp lực doanh số cuối năm trước và cả những mâu thuẫn vụn vặt trong gia đình khiến kỳ nghỉ của tôi trôi qua trong sự mệt mỏi hơn là nghỉ ngơi. Tôi bước vào văn phòng với một gương mặt thiếu sức sống, cố gắng nặn ra những nụ cười xã giao và những lời chúc tụng lấy lệ cho đồng nghiệp.
Mọi người rôm rả kể về những chuyến du lịch sang chảnh, về những phong bao lì xì "nặng đô" hay những bữa tiệc linh đình. Tôi ngồi ở góc bàn của mình, nhìn vào màn hình máy tính còn chưa kịp bật, cảm thấy bản thân như lạc lõng giữa bầu không khí hân hoan ấy. Tôi sợ sếp gọi vào phòng để kiểm tra tiến độ dự án còn dang dở, sợ những email phản hồi từ khách hàng khó tính và sợ cả sự yếu đuối của chính mình đang chực chờ bùng phát.
Đúng lúc ấy, sếp bước vào. Anh vẫn phong thái đĩnh đạc ấy, đi vòng quanh lì xì và chúc mừng năm mới từng người. Khi đến bàn tôi, thay vì đưa phong bao rồi đi tiếp như mọi năm, anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt tôi. Anh không hỏi về báo cáo, cũng không nhắc đến mục tiêu quý 1. Anh đặt nhẹ tay lên vai tôi, giọng trầm thấp nhưng ấm áp lạ thường.
"Nghỉ Tết xong nhìn em có vẻ mệt, nếu vẫn chưa sẵn sàng cho guồng quay ngay thì cứ thong thả một chút, đừng ép bản thân quá, sức khỏe và tinh thần của em mới là điều quan trọng nhất với anh lúc này."
Ảnh minh họa
Chỉ một câu nói ấy thôi, bao nhiêu kìm nén, bao nhiêu tủi thân tích tụ suốt những ngày qua bỗng dưng vỡ òa. Tôi cúi mặt xuống, nước mắt lã chã rơi trên mặt bàn phím. Tôi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ, chẳng còn màng đến việc đồng nghiệp đang nhìn mình hay vẻ ngoài chuyên nghiệp mà tôi luôn cố công xây dựng.
Hóa ra, điều tôi cần không phải là một bao lì xì đỏ chót hay một lời khen ngợi về năng suất lao động. Điều tôi khao khát nhất chính là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn giữa người với người. Trong thế giới công sở đầy rẫy những cạnh tranh và áp lực, lời nói của sếp giống như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô héo của tôi. Câu nói ấy không chỉ là sự quan tâm đến sức khỏe, mà còn là sự công nhận giá trị con người tôi, vượt lên trên những con số và deadline khô khốc.
Anh không hề lúng túng trước giọt nước mắt của tôi. Anh chỉ lặng lẽ đặt tờ khăn giấy lên bàn rồi quay sang dặn mọi người cứ làm việc bình thường. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình không đơn độc. Áp lực công việc vẫn còn đó, khó khăn ngoài kia vẫn chờ đợi, nhưng lòng tôi bỗng nhẹ bẫng.
Tôi nhận ra rằng, ngày đầu đi làm sau Tết không nhất thiết phải là một cuộc chạy nước rút. Nó có thể là một nhịp lặng để chúng ta nhìn lại mình, để bao dung hơn với những thiếu sót của bản thân và cảm ơn những người xung quanh đã kiên nhẫn với mình.
Khi tôi lau khô nước mắt và bắt đầu gõ những dòng code đầu tiên của năm mới, tôi thấy lòng mình tràn đầy năng lượng. Không phải năng lượng từ sự ép buộc, mà từ lòng biết ơn. Cảm ơn anh, vì đã cho tôi thấy rằng dưới lớp vỏ bọc của một "sếp" nghiêm khắc, vẫn luôn có một trái tim ấm áp biết thấu cảm và sẻ chia.
* Tâm sự của độc giả
