The Art of Sarah (Nghệ Thuật Lừa Dối Của Sarah) đang là tựa phim gây chú ý nhất Tết này. Câu chuyện bắt đầu khi một thi thể nữ không rõ danh tính được phát hiện trong cống ngầm ở Seoul và người chết có vẻ ngoài giống hệt Sarah Kim (Shin Hye Sun) - Giám đốc khu vực châu Á của một thương hiệu xa xỉ. Bắt đầu từ đây trò chơi về sự giả mạo danh tính, tham vọng và lừa dối trong bản chất con người chính thức bắt đầu.
Nếu chỉ xem The Art of Sarah như một phim trinh thám về kẻ lừa đảo, khán giả sẽ bỏ lỡ điều quan trọng: đây thực chất là một cuộc vạch mặt nhắm thẳng vào giới thượng lưu. Sarah Kim không chỉ lừa dối người giàu mà còn bóc trần cơ chế tự lừa dối của họ. Và điều đáng sợ là hệ thống ấy vận hành trơn tru đến mức không cần sự thật.
Đẳng cấp thượng lưu - màn trình diễn tập thể không cần sự thật
Trong phim, Sarah Kim là người đứng đầu khu vực châu Á - Thái Bình Dương của thương hiệu Boudoir, chuyên phục vụ Hoàng gia châu Âu, nhắm đến nhóm khách hàng thuộc top 0,1% giàu nhất. Thành công của cô không đơn thuần nhờ trí thông minh mà vì hiểu một quy tắc cốt lõi: giới thượng lưu coi trọng vẻ ngoài hơn sự thật.
Chính Chủ tịch TTTM hàng hiệu cũng thừa nhận điều này: “Đẳng cấp thường thể hiện ở việc bạn ưu tiên số lượng, chất lượng hay hình thức. Tôi ưu tiên hình thức. Hãy lấy cách một người nhìn nhận hàng xa xỉ làm ví dụ. Bạn ưu tiên giá tiền, logo hay độ hiếm? Tôi chọn logo”.
Hàng hóa xa xỉ, xe hơi đắt tiền, bằng cấp hào nhoáng, lời nói trau chuốt,... tất cả tạo thành một “bộ nhận diện đẳng cấp” cho giới thượng lưu. Vì vậy mà trong thế giới ấy, miễn là mọi thứ trông đúng chuẩn thượng lưu, nó sẽ được chấp nhận như sự thật.
Sarah Kim hiểu rõ quy tắc đó nên làm giả hồ sơ hoàn hảo với bằng cấp, chứng chỉ của bản thân đến cả lịch sử 100 năm của Boudoir. Ở cửa hàng tại Seoul, từ cây thông lớn đặt trang trọng tại vị trí chính giữa cho đến không gian trưng bày sang trọng, xung quanh là những chiếc túi Boudoir lấp lánh có giá 100 triệu won (khoảng 1,8 tỷ đồng).
Nhưng chi tiết châm biếm nhất cũng nằm ở những chiếc túi xách của Boudoir. Sarah Kim chỉ đơn giản là chơi trò thủ công, cắt dán quảng cáo từ tạp chí quảng cáo, ghép họa tiết, sắp xếp lại rồi đưa cho thợ làm túi giả ghép thành mẫu túi mới.
Nghe buồn cười và mỉa mai đúng không? Nhưng đó cũng chính là dụng ý rằng thiết kế hay hình dáng chiếc túi không quan trọng vì đến 98% giá trị của nó là giá trị được “đội lên”, vì: “Giá trị của hàng xa xỉ không nằm ở chi phí sản xuất, người ta theo đuổi địa vị mà thương hiệu mang lại, chứ không phải bản thân sản phẩm”.
Ai sử dụng nó? Ai khao khát nó? Ai cầm nó chụp quảng cáo? Ai nhắc đến nó trong những buổi tiệc trà của các phu nhân giàu có? Chính mạng lưới thèm muốn ấy mới tạo nên giá trị. Thương hiệu xa xỉ không phải vật chất; nó là sự đồng thuận tập thể rằng đây là đẳng cấp: “Các thương hiệu xa xỉ trở nên xa xỉ vì họ sẵn sàng vứt bỏ thứ quan trọng nhất - khách hàng. Họ càng phớt lờ bạn, bạn càng khao khát họ. Chính thái độ đó tạo nên đẳng cấp xa xỉ. Vì thế tôi đã vứt bỏ chính mình”.
Sarah Kim bước vào tầng lớp thượng lưu bằng chính thứ “ngôn ngữ” mà giới này tôn thờ: hình ảnh, uy tín và sự hào nhoáng. Sự dễ dãi ấy phơi bày một nghịch lý rằng những người tự cho mình là tinh hoa lại phụ thuộc gần như hoàn toàn vào bề mặt.
Ai mới là kẻ lừa dối trong thời đại của hình ảnh?
Một chi tiết oái oăm khác là Sarah Kim thường đưa thợ làm hàng giả của mình đến thư viện học tập. Bộ phim trinh thám bỗng trở thành một cách châm biếm sắc sảo: Người thông minh hơn bạn vẫn còn chăm chỉ hơn bạn. Và ngay cả kẻ lừa đảo cũng hiểu rằng phải học suốt đời.
Sarah Kim hiểu rằng thao túng không chỉ dựa vào bản năng, mà dựa vào việc đọc, nghiên cứu tâm lý, nắm vững cấu trúc xã hội. Trong khi giới thượng lưu tự tin vào vị thế sẵn có, kẻ lừa đảo lại miệt mài học hỏi để vượt lên.
Chính vì vậy mà Sarah Kim luôn tâm niệm rằng: “Cho dù là hàng giả, tôi vẫn muốn nó phải thật chất lượng”. Đó không chỉ là mô tả cái túi mà còn chính bản thân cô, chứa đựng nghịch lý xuyên suốt của bộ phim. Đó là cái giả được đầu tư nghiêm túc, còn cái “thật” của giới thượng lưu lại được duy trì bằng sự đồng thuận và biểu tượng.
Tầng lớp thượng lưu mà Sarah Kim lừa dối cũng đang sống trong một bản sắc được xây dựng từ thương hiệu và biểu tượng. Họ tự lừa mình trước khi bị cô lừa. Ngay cả khi phát hiện rằng mình bị lừa, họ tiếp tục chấp nhận điều đó để bảo vệ thương hiệu cá nhân, thương hiệu mà mình đang sở hữu.
Không một phú bà nào lại đi khoe rằng mình mua hoặc được tặng một chiếc túi giả. Điều đó không chỉ thể hiện rằng phú bà đã rơi vào cảnh tiền mất tật mang mà còn bị đánh giá về sự kém hiểu biết, thiếu tinh tế, không phải là người giàu thật sự. Và cứ thế họ tự ém nhẹ chuyện đi, ngậm bồ hòn làm ngọt, chấp nhận bị lừa. Sarah Kim đã phơi bày điều này theo cách trần trụi nhất!
Sau cùng, câu hỏi đọng lại sau The Art of Sarah không phải là “Sarah Kim có tội hay không?”, mà là “Trong một hệ thống nơi giá trị được quyết định bởi vẻ bề ngoài và câu chuyện, ai mới thực sự đang lừa dối - kẻ tạo ra ảo ảnh hay những người tự nguyện tin vào nó?”.
Huyền Trang
