Trong thế giới của Doraemon, nếu phải chọn ra một "học sinh tiểu học gần như hoàn hảo", Dekisugi Hidetoshi chắc chắn là ứng cử viên sáng giá nhất. Học giỏi, thể thao xuất sắc, tính cách ôn hòa và khả năng kiểm soát cảm xúc cực tốt, cậu dường như không có khuyết điểm. Tuy nhiên, chính sự hoàn hảo đó đôi khi lại khiến khán giả khó tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc.
Cho đến gần đây, khi cộng đồng mạng Nhật Bản xem lại bộ phim điện ảnh Doraemon: Nobita và Bản giao hưởng địa cầu, họ đã tình cờ bắt gặp một chi tiết đầy suy ngẫm: Sức hút thực sự của Dekisugi không chỉ nằm ở trí thông minh, mà ở việc cậu cực kỳ am hiểu đạo lý về sự tôn trọng.
Chi tiết đắt giá trong bối cảnh lớp học
Ở đầu bản điện ảnh năm 2024, câu chuyện mở ra với một cảnh lớp học sinh động. Thầy giáo yêu cầu cả lớp cùng thổi sáo recorder, nhưng Nobita vì kỹ năng vụng về đã liên tục mắc lỗi, dẫn đến những trận cười nhạo của bạn bè.
Khi đến lượt Nobita, tiếng sáo lạc tông khủng khiếp của cậu đã tạo nên một "thảm họa" âm nhạc. Cả lớp ngay lập tức bùng nổ trong tiếng cười. Đối với bất kỳ ai từng trải qua cảm giác xấu hổ trước đám đông thời đi học, phân cảnh này thực sự khiến người xem cảm thấy "ngượng giùm" cho Nobita, đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Khác với các bạn học khác, Dekisugi không hề cười. Cậu không phải bị thiết lập là "không biết cười", mà là chọn không cười. Trong tình huống đầy ái ngại đó, Dekisugi giữ gương mặt bình thản: không nhịn cười, không nhìn lén, cũng không hề tỏ vẻ thượng đẳng. Cậu đơn giản là từ chối tham gia vào cuộc "cười nhạo tập thể".
Chi tiết này đã nhanh chóng gây bão trên mạng xã hội Nhật Bản. Nhiều người nhận ra rằng "điểm hơn người" của Dekisugi nằm ở việc cậu biết rõ khi nào nên giữ im lặng. Cư dân mạng ca ngợi cậu là "đỉnh cao của EQ": "Người thực sự xuất sắc sẽ không chọn cách cười nhạo khi đối mặt với những thứ họ không hiểu"; "Sự chín chắn nằm ở chỗ không coi thường sự vụng về của người khác. Phẩm chất này mới chính là thứ khiến cậu ấy xứng danh học sinh ưu tú";...
Ý nghĩa đằng sau "nụ cười bị từ chối"
Dưới góc nhìn của người trưởng thành, tiếng cười của đám đông thường không bắt nguồn từ khiếu hài hước, mà là sự hùa theo tâm lý đám đông. Ngược lại, việc Dekisugi "không cười" thể hiện cá tính và bản lĩnh độc lập của cậu.
Cậu không tỏ ra thương hại, cũng không cố tình an ủi để làm Nobita thêm khó xử. Cậu chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ, tĩnh lặng và lịch sự. Việc nắm bắt được "cảm giác về chừng mực" này thực tế khó hơn nhiều so với việc đạt điểm tuyệt đối trong học tập.
Khi còn nhỏ, chúng ta thường đóng khung các nhân vật: Dekisugi: Học bá; Gian: Kẻ bắt nạt; Suneo: Kẻ nịnh bợ; Nobita: Đứa trẻ bình thường.
Nhưng khi trưởng thành, chúng ta nhận ra: Khoảng cách thực sự giữa người với người không nằm ở năng lực, mà ở thái độ đối xử với cuộc sống và mọi người xung quanh. Dekisugi không cần hạ thấp người khác để tôn vinh bản thân. Sự khiêm nhường và nội hàm đó mới là điều khiến cậu thực sự đáng khâm phục.
Minh Châu
