Có lẽ đây là lần cuối cùng Cristiano Ronaldo bước ra sân khấu World Cup. Một cái kết lặng lẽ hơn rất nhiều so với những gì người ta từng hình dung về một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá.
Những tưởng đã không có những giọt nước mắt. Không có khoảnh khắc gục xuống mặt cỏ như sau thất bại ở World Cup 2022. Cũng chẳng có hình ảnh nghẹn ngào khiến hàng triệu người hâm mộ phải xót xa. Sau thất bại, người ta thấy Ronaldo khá trầm lắng và như thể chấp nhận thất bại mà không khóc như mọi khi. Nhưng đấy chỉ là sự cứng cỏi nhất thời khi CR7 cố nén lại.
Có thể thật khó để khóc sau một trận đấu mà chính Ronaldo cũng không để lại nhiều điều để tiếc nuối. Nhưng khi thời gian trôi đi, khi nghĩ về việc phải rời sân và rời luôn giải đấu, Ronaldo không thể ngăn được cảm xúc nữa.
Bồ Đào Nha thua Tây Ban Nha 0-1 bởi bàn thắng của Mikel Merino ở phút 90+1. Một thất bại nghiệt ngã về thời điểm, nhưng xét trên cục diện trận đấu, đó không phải kết quả quá bất ngờ. Tây Ban Nha là đội kiểm soát thế trận tốt hơn, tạo ra nhiều tình huống nguy hiểm hơn và cuối cùng cũng tìm được phần thưởng xứng đáng.
Trong bức tranh ấy, Ronaldo gần như biến mất.
Một Ronaldo không còn đủ sức gây áp lực
Đã có thời điểm, chỉ cần Ronaldo xuất hiện trong vòng cấm cũng đủ khiến cả hàng phòng ngự đối phương rối loạn.
Nhưng trước Tây Ban Nha, cảm giác ấy gần như không còn tồn tại.
Anh không tạo ra được cơ hội ghi bàn rõ rệt nào. Không có cú dứt điểm buộc thủ môn đối phương phải trổ tài. Không có pha bứt tốc khiến hàng thủ Tây Ban Nha phải phạm lỗi chiến thuật. Cũng chẳng có những pha không chiến sở trường từng làm nên thương hiệu của CR7.
Điều đáng nói hơn là Ronaldo cũng không tạo ra được áp lực trong khâu pressing.
Tây Ban Nha triển khai bóng từ tuyến dưới với sự bình tĩnh quen thuộc. Trung vệ và thủ môn của họ có đủ thời gian để chuyền bóng, đổi hướng tấn công mà gần như không bị đặt vào trạng thái căng thẳng.
Ở tuổi 41, việc Ronaldo không còn đủ tốc độ và nền tảng thể lực để pressing liên tục là điều dễ hiểu. Nhưng trong một trận đấu mà Bồ Đào Nha cần giành lại quyền kiểm soát bóng, sự hạn chế ấy càng trở nên rõ ràng.
Nhiều lần đội bóng áo bã trầu tổ chức phản công khá sáng nước. Bóng được đưa tới vị trí của Ronaldo trong tư thế thuận lợi.
Thế nhưng thay vì xoay người hướng lên phía trước để tiếp tục phát triển pha bóng, anh lại buộc phải chuyền ngược hoặc trả bóng về tuyến hai.
Không phải vì Ronaldo thiếu ý tưởng.
Đơn giản là anh không còn đủ khả năng tạo ra khác biệt bằng những pha xoay trở hay bứt tốc như trước.
Đó là điều khiến những đợt lên bóng của Bồ Đào Nha nhiều lần bị chậm nhịp rồi khép lại trong sự bế tắc.
Có lẽ Martinez nên đưa ra quyết định khó khăn hơn
Khi trận đấu trôi dần về cuối, trên các diễn đàn bóng đá và mạng xã hội đã xuất hiện không ít ý kiến cho rằng Roberto Martinez nên thay Ronaldo ra sân.
Đó chắc chắn là một quyết định rất khó.
Ronaldo vẫn là thủ lĩnh tinh thần. Chỉ riêng sự hiện diện của anh cũng mang lại niềm tin cho đồng đội và người hâm mộ. Hơn nữa, với đẳng cấp săn bàn đã được kiểm chứng suốt hơn hai thập kỷ, không ai dám khẳng định anh không thể tạo nên khác biệt chỉ bằng một khoảnh khắc.
Nhưng bóng đá đỉnh cao luôn đòi hỏi sự thực dụng.
Khi đội bóng cần thêm tốc độ, khả năng di chuyển không bóng và sức ép lên hàng phòng ngự đối phương, Martinez đã không lựa chọn phương án làm mới hàng công.
Ông giữ Ronaldo trên sân đến những phút cuối cùng.
Và rồi khi Merino ghi bàn ở phút 90+1, Bồ Đào Nha không còn đủ thời gian để sửa sai.
Dĩ nhiên, sẽ là thiếu công bằng nếu quy toàn bộ trách nhiệm thất bại cho Ronaldo. Bồ Đào Nha có một ngày thi đấu dưới sức ở nhiều vị trí, trong khi Tây Ban Nha đơn giản là đội chơi tốt hơn.
Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng người đội trưởng đã không mang lại giá trị chuyên môn đủ lớn để thay đổi cục diện trận đấu.
Ronaldo cố gắng nhưng không thể ghi bàn:
Đó là sự thật.
Một sự thật đôi khi còn đau hơn cả thất bại.
World Cup luôn là sân khấu dành cho những khoảnh khắc bất tử. Ronaldo từng có cú hat-trick vào lưới Tây Ban Nha năm 2018, từng nhiều lần viết nên những chương huy hoàng trong sự nghiệp bằng ý chí phi thường.
Nhưng bóng đá không thể đánh bại thời gian mãi mãi.
Nếu đây thật sự là trận đấu cuối cùng của Ronaldo ở một kỳ World Cup, thì nó khép lại theo cách rất khác với hình dung của nhiều người.
Không bi tráng.
Không tiếc nuối.
Chỉ có sự mờ nhạt sâu thẳm như đêm đen.
Chỉ còn lại hình ảnh một huyền thoại lặng lẽ rời sân, sau một trận đấu mà anh không đủ sức khiến người hâm mộ phải tiếc nuối vì những gì mình chưa làm được. Và sau khoảnh khắc cố gắng kìm nén, nước mắt CR7 vẫn rơi.
Có lẽ, đó mới là điều buồn nhất.
Đoàn Dự
