Rạng sáng ngày 7/7, tiếng còi mãn cuộc vang lên cũng là lúc một chương vĩ đại của bóng đá thế giới khép lại.
Tuyển Bồ Đào Nha dừng bước sau tại vòng 1/8 World Cup 2026 sau thất bại trước Tây Ban Nha, khi Mikel Merino ghi bàn quyết định ở phút 90+1. Những phút cuối cùng, Ronaldo vẫn cố gắng chạy, vẫn ra dấu thúc giục đồng đội, vẫn hy vọng vào một phép màu. Nhưng bóng đá đôi khi tàn nhẫn. Điều mong đợi đã không đến với CR7 và các đồng đội..
Khác với hình ảnh gục ngã đầy đau đớn sau thất bại ở World Cup 2022, lần này Ronaldo bình thản hơn. Anh tiến đến động viên các đàn em, bắt tay đối thủ, cố giữ nụ cười. Nhưng khi tất cả đã kết thúc, bức tường cảm xúc cũng không còn đủ vững. Người đàn ông 41 tuổi bật khóc.
Đó có lẽ không chỉ là nước mắt của một trận thua. Đó là nước mắt của 20 năm theo đuổi một giấc mơ chưa bao giờ thành hiện thực.
20 năm trôi qua nhanh đến kỳ lạ.
Mới ngày nào, rất nhiều người trong chúng ta vẫn còn là những cậu học sinh háo hức thức đêm xem World Cup 2006 chỉ vì muốn cổ vũ chàng trai số 17 của Bồ Đào Nha. Ronaldo khi ấy mới 21 tuổi, vẫn còn là ngôi sao trẻ của Manchester United, với mái tóc bóng bẩy và những pha đảo chân khiến cả thế giới phải ngợi khen.
Giải đấu năm ấy cũng là nơi diễn ra câu chuyện nổi tiếng giữa Ronaldo và Wayne Rooney sau chiếc thẻ đỏ ở trận tứ kết Anh - Bồ Đào Nha. Báo chí Anh khi đó khẳng định mối quan hệ giữa hai đồng đội ở Manchester United đã rạn nứt, buộc Sir Alex Ferguson phải trực tiếp can thiệp để giữ Ronaldo ở lại Old Trafford.
Ngày đó tưởng như mới hôm qua. Vậy mà giờ đây, Rooney đã giải nghệ từ lâu, trở thành HLV rồi lại rời băng ghế chỉ đạo. Sir Alex Ferguson cũng đã nghỉ hưu hơn một thập kỷ. Manchester United trải qua biết bao thăng trầm. Chỉ có Ronaldo vẫn xuất hiện ở World Cup.
Từ World Cup 2006, 2010, 2014, 2018, 2022 rồi 2026, 6 giải đấu đã trôi qua. Không nhiều cầu thủ trong lịch sử có thể làm được điều đó. Càng hiếm hơn khi người ấy vẫn đủ khả năng đá chính, vẫn ghi bàn và vẫn là thủ lĩnh tinh thần của đội tuyển ở tuổi ngoài 40.
Hành trình World Cup của Ronaldo chưa bao giờ dễ dàng. Năm 2006, anh cùng "Selecao châu Âu" vào đến bán kết, thành tích tốt nhất trong sự nghiệp World Cup. Năm 2010, Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại ở vòng 1/8. Năm 2014, đội tuyển của anh dừng bước ngay từ vòng bảng.
Năm 2018, Ronaldo tạo nên một trong những màn trình diễn cá nhân đáng nhớ nhất lịch sử World Cup với cú hat-trick vào lưới Tây Ban Nha, nhưng Bồ Đào Nha vẫn bị Uruguay loại ở vòng 1/8.
Năm 2022, giấc mơ thêm một lần tan vỡ trước Morocco trong trận đấu mà Ronaldo phải ngồi dự bị rồi bật khóc khi rời sân. Và giờ là World Cup 2026, lần cuối cùng của CR7, nhưng chiếc cúp vàng vẫn mãi là khoảng trống lớn nhất trong bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ của anh.
Thật ra, Ronaldo chẳng còn điều gì phải chứng minh. Anh là nhà vô địch EURO 2016. Anh nâng cao UEFA Nations League 2 lần. Anh sở hữu 5 Quả bóng vàng, 5 Champions League, vô số chức vô địch quốc gia cùng hàng loạt kỷ lục ghi bàn mà có lẽ phải rất lâu nữa mới có người chạm tới.
Anh là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử bóng đá cấp đội tuyển quốc gia, với 146 pha lập công sau 232 lần khoác áo tuyển Bồ Đào Nha; là người đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ World Cup, 5 kỳ EURO; là một trong những biểu tượng thể thao có sức ảnh hưởng lớn nhất thế kỷ XXI.
Nếu chỉ nhìn vào những con số, Ronaldo đã chiến thắng từ rất lâu rồi. Nhưng tất nhiên, World Cup luôn là giấc mơ của mọi cầu thủ. Và với những huyền thoại như Johan Cruyff, Ferenc Puskás, Paolo Maldini hay Ronaldo cũng vậy, không phải mọi cái kết đều hoàn hảo.
Có những giấc mơ sinh ra để dang dở. Điều khiến Ronaldo trở nên đặc biệt không chỉ là số danh hiệu hay số bàn thắng. Đó là cách anh khiến hàng triệu người lớn lên cùng mình.
Người hâm mộ từng chứng kiến cậu trai gầy gò ở Đức năm 2006 trở thành ngôi sao số một thế giới, rồi thành người đội trưởng nâng cúp EURO, và cuối cùng là một lão tướng vẫn miệt mài chạy không biết mệt ở tuổi 41.
Hai mươi năm ấy cũng là hành trình của chính người xem. Những cậu bé năm nào giờ đã đi làm, lập gia đình, có con. Thế nhưng cứ đến World Cup, cái tên Ronaldo vẫn xuất hiện như một phần quen thuộc của mùa hè bóng đá.
Đến hôm nay, điều quen thuộc ấy cũng phải nói lời tạm biệt. Ronaldo không rời World Cup với chiếc cúp vàng trên tay. Nhưng anh rời sân khấu lớn nhất bóng đá thế giới trong sự tôn trọng của cả bạn bè lẫn đối thủ, với một sự nghiệp mà rất ít người có thể sánh kịp.
World Cup đã không trao cho Ronaldo cái kết cổ tích. Nhưng lịch sử sẽ luôn dành cho anh một vị trí trang trọng. Tạm biệt, Cristiano Ronaldo. Và cảm ơn vì 20 năm đã biến mỗi kỳ World Cup thành một phần ký ức không thể quên của cả một thế hệ.
Linh Đan
