Tôi 39 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta thường nói đã đủ chín chắn để làm trụ cột gia đình, tôi lại đang giấu một bí mật có thể phá hủy tất cả những gì mình gây dựng suốt hơn mười năm hôn nhân.
Tôi từng rất tự hào khi nhìn căn nhà nhỏ đứng tên hai vợ chồng. Dù vẫn đang trả góp, nhưng mỗi viên gạch trong đó đều là mồ hôi của chúng tôi. Vợ tôi làm kế toán cho một công ty tư nhân, còn tôi quản lý kỹ thuật cho một xưởng sản xuất. Thu nhập không cao nhưng ổn định. Hai đứa con ngoan ngoãn, bố mẹ hai bên khỏe mạnh tương đối. Tôi từng nghĩ đời mình thế là đủ. Cho đến khi tôi bắt đầu thấy mình thua kém bạn bè.
Những buổi họp lớp, người khoe mua thêm đất, người khoe đầu tư thắng lớn. Tôi ngồi im, cười gượng, trong lòng ngổn ngang. Tôi không ghen tỵ với họ, nhưng tôi sợ tụt lại. Tôi sợ nếu cứ sống an toàn như vậy, tôi sẽ chẳng bao giờ cho con một tương lai tốt hơn.
Một người bạn thân rủ tôi tham gia đầu tư tài chính. “Chỉ cần biết nắm cơ hội, tiền sẽ đẻ ra tiền”, anh ta nói. Lần đầu tôi bỏ vào 100 triệu, khoản tiền tiết kiệm duy nhất của hai vợ chồng. Tôi không nói với vợ. Tôi nghĩ mình chỉ thử, nếu lời sẽ gây bất ngờ cho cô ấy. Tôi thắng thật.
Số tiền tăng lên nhanh chóng. Tôi lâng lâng như người vừa tìm được lối đi bí mật dẫn đến thành công. Lòng tham lớn dần. Tôi rút thêm tiền từ quỹ dự phòng, rồi vay nóng bạn bè để “đánh quả lớn”. Tôi tự tin đến mức tin rằng mình đã nhìn thấu thị trường. Rồi thị trường sụp đổ.
Chỉ trong vài ngày, tài khoản của tôi gần như về con số 0. Tôi chết lặng trước màn hình. Tôi không dám tin vào mắt mình. Tôi đã mất toàn bộ tiền tiết kiệm, cộng thêm khoản vay gần một tỷ đồng.
Nhưng thay vì thú nhận, tôi chọn cách lún sâu hơn. Tôi vay thẻ tín dụng để trả lãi, vay chỗ này đắp chỗ kia, hy vọng thị trường hồi phục để gỡ lại. Mỗi tháng, tiền lãi ngốn gần hết lương của tôi. Tôi bắt đầu nói dối vợ về những khoản chi “phát sinh”, về việc công ty bị chậm lương. Cô ấy tin tôi, còn lo lắng động viên: “Khó khăn rồi sẽ qua thôi anh.”
Câu nói đó khiến tôi vừa biết ơn vừa nhục nhã. Cao trào ập đến vào một buổi chiều thứ sáu. Khi tôi đang họp thì điện thoại đổ chuông liên tục. Là số lạ. Tôi tắt đi. Vài phút sau, vợ tôi gọi.
Giọng cô ấy run: “Có người đến nhà tìm anh. Họ nói anh nợ tiền?” Tôi thấy tai mình ù đi. Hóa ra một trong những chủ nợ đã lần theo địa chỉ hộ khẩu.
Tối hôm đó, hai vợ chồng ngồi đối diện nhau. Hai đứa nhỏ đã ngủ. Không khí trong phòng khách đặc quánh. Vợ tôi đặt trước mặt tôi tờ giấy ghi con số mà người kia để lại. “Bao nhiêu đây là thật?” Tôi không trả lời được. Cổ họng khô khốc. Cuối cùng tôi gật đầu.
Cô ấy không khóc ngay. Cô ấy chỉ nhìn tôi rất lâu, ánh mắt không phải giận dữ mà là sụp đổ. “Tại sao anh không nói với em?”
Tôi kể hết. Từ lần đầu thắng tiền, đến lúc vay mượn, đến những tháng ngày xoay vòng trả lãi. Tôi nói trong nước mắt, nói như một kẻ phạm tội. Tôi chờ một cái tát, một tiếng hét, hay một câu “chúng ta ly hôn đi”.
Nhưng cô ấy chỉ hỏi một câu khiến tim tôi đau hơn bất cứ lời trách móc nào:
“Anh có còn tin em là vợ anh không?”
Câu hỏi đó như dao cứa. Hóa ra điều làm cô ấy đau nhất không phải là số tiền, mà là việc tôi đã chọn giấu cô ấy suốt thời gian dài.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày căng thẳng. Chủ nợ gọi dồn dập. Bố mẹ tôi nghe phong thanh chuyện gì đó, gọi hỏi liên tục. Tôi phải về quê thú nhận. Mẹ tôi ngồi thẫn thờ, còn cha tôi im lặng rất lâu rồi nói: “Sai thì sửa. Đừng trốn.”
Tôi tưởng mọi thứ đã đến đáy. Nhưng đáy thật sự là khi ngân hàng gửi thông báo nếu không thanh toán đúng hạn ba tháng tới, căn nhà sẽ bị xử lý tài sản đảm bảo.
Đêm ấy, tôi ngồi dưới sàn nhà, lưng tựa vào tường, nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Đây là nơi con tôi tập đi, nơi cả nhà quây quần mỗi dịp sinh nhật. Tôi đã suýt đánh mất nó chỉ vì ảo tưởng làm giàu nhanh chóng.
Vợ tôi bước ra, ngồi xuống cạnh tôi. Cô ấy nói nhỏ: “Em giận anh. Rất giận. Nhưng nếu anh còn muốn giữ gia đình này, chúng ta cùng trả nợ. Một mình anh giấu giếm mới là thứ giết chết hôn nhân.”
Tôi bật khóc như một đứa trẻ.Hiện tại, chúng tôi đã lên kế hoạch bán chiếc xe, cắt giảm mọi chi tiêu, thương lượng với chủ nợ để trả dần. Con đường phía trước rất dài và nặng nề. Tôi biết mình sẽ phải mất nhiều năm để trả giá cho sai lầm này. Nhưng ít nhất, tôi không còn phải sống trong dối trá.
Tôi từng nghĩ mất tiền là điều đáng sợ nhất. Giờ tôi hiểu, mất niềm tin mới thực sự là vực thẳm. Và khoảnh khắc tôi thú nhận, dù đau đớn, cũng là lúc tôi níu lại được gia đình mình trước khi quá muộn.
(Tâm sự của độc giả)
Kim Tiền
