Dạo gần đây, nếu lướt TikTok hay Threads đủ lâu, bạn sẽ bắt gặp một cụm từ được nhắc đến với tần suất ngày càng dày đặc: "I'm in my unbothered era" - tạm hiểu là "tôi đang ở giai đoạn không còn bận tâm".
Điều thú vị là những người chia sẻ về trạng thái này phần lớn là những người đã bước qua tuổi 30. Họ không còn quá hào hứng với những cuộc tụ tập kéo dài đến nửa đêm, cũng chẳng mấy mặn mà với các drama trên mạng xã hội. Thay vào đó, cuối tuần lý tưởng có thể chỉ đơn giản là một buổi thiền, một chuyến đi tắm onsen, vài tiếng đọc sách hoặc ngồi trong một nhà hàng omakase và thưởng thức bữa ăn một mình.
Có người kể rằng trước đây muốn đi du lịch đâu đó đều phải nhắn tin rủ rê cả nhóm. Chờ người này xin nghỉ, đợi người kia sắp xếp lịch, cuối cùng kế hoạch thường chết yểu vì không ai thống nhất được thời gian. Bây giờ thì khác. Thích là đặt vé, xách vali lên và đi.
Chuyện ăn uống cũng tương tự. Một chiếc bàn dành cho một người từng khiến nhiều người cảm thấy ngại ngùng. Nhưng ở tuổi ngoài 30, việc đặt một suất omakase chỉ cho riêng mình lại trở thành một trải nghiệm đáng mong chờ. Không cần đợi ai rảnh. Không cần cố gắng kéo dài câu chuyện. Không cần chứng minh rằng mình có một đời sống xã hội sôi động.
Không phải vì họ trở nên khó tính hơn. Cũng không phải vì ghét giao tiếp. Chỉ là sau một quãng thời gian đủ dài để hiểu bản thân, nhiều người nhận ra năng lượng và thời gian là những tài nguyên quá quý giá để dùng cho những điều mình thực sự không muốn.
Và đó cũng là lúc khái niệm unbothered era trở thành từ khóa được nhắc đến nhiều hơn bao giờ hết.
"Unbothered era" thực chất là gì? Vì sao nhiều người sau 30 lại thấy mình trong đó?
Trong tiếng Anh, unbothered có thể hiểu là không bị làm phiền, không bị ảnh hưởng hoặc không để tâm quá nhiều bởi những yếu tố bên ngoài.
Khi ghép với từ "era" (giai đoạn), cụm từ này được dùng để mô tả một thời kỳ mà một người bắt đầu sống thoải mái hơn với chính mình, ít bị chi phối bởi ánh nhìn của người khác và không còn dành quá nhiều năng lượng cho những thứ không thực sự quan trọng.
Nếu ở tuổi 20, nhiều người thường mang trong mình nỗi sợ bị bỏ lỡ (FOMO), thì sau tuổi 30, cảm giác phổ biến hơn đôi khi lại là sự nhẹ nhõm khi được bỏ lỡ những điều mình không thích.
Không tham gia cuộc vui nào đó cũng không sao.
Không biết một drama đang hot trên mạng cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Không xuất hiện trong mọi cuộc hẹn cuối tuần cũng không khiến mình trở nên kém thú vị hơn.
Các chuyên gia tâm lý từng chỉ ra rằng khi trưởng thành hơn, con người thường có xu hướng xác định rõ hệ giá trị cá nhân. Họ hiểu điều gì khiến mình hạnh phúc, điều gì làm mình kiệt sức và đâu là những mối quan hệ đáng để đầu tư thời gian.
Chính vì vậy, tuổi 30 thường được xem là giai đoạn nhiều người bắt đầu chuyển từ việc tìm kiếm sự công nhận sang việc tìm kiếm sự bình yên.
Những biểu hiện của unbothered era cũng xuất hiện rất rõ trong đời sống thường ngày.
Đó có thể là việc không còn thức đến 2 giờ sáng ở quán bar chỉ vì sợ bị đánh giá là "không hòa đồng".
Đó là việc dám đi xem phim một mình, ăn tối một mình hay du lịch một mình mà không cảm thấy có gì bất thường.
Đó là việc không còn cố gắng trả lời ngay mọi tin nhắn, không ép bản thân phải xuất hiện trong mọi cuộc tụ họp và cũng không thấy cần giải thích quá nhiều về các lựa chọn cá nhân.
Nhiều người mô tả cảm giác này giống như việc tiếng ồn xung quanh đột nhiên nhỏ lại. Những lời đánh giá từng khiến họ mất ngủ giờ chỉ còn là ý kiến.
Những cuộc so sánh từng khiến họ áp lực giờ chỉ là câu chuyện của người khác. Những chuẩn mực xã hội từng được xem là bắt buộc giờ trở thành những lựa chọn có thể cân nhắc.
Khi "không bận tâm" trở thành điều bình thường
Tuy nhiên, unbothered era không đồng nghĩa với việc thờ ơ với tất cả mọi thứ. Đây cũng là điểm dễ gây hiểu nhầm nhất khi thuật ngữ này ngày càng phổ biến trên mạng xã hội.
Nhiều người khi nghe đến không bận tâm thường liên tưởng đến hình ảnh một người sống tách biệt, mặc kệ mọi chuyện diễn ra xung quanh hay từ chối mọi kết nối xã hội. Nhưng trên thực tế, phiên bản lành mạnh của "unbothered era" lại hoàn toàn khác. Đó không phải là trạng thái vô cảm, mà là khả năng xác định điều gì thực sự xứng đáng để mình dành thời gian, cảm xúc và năng lượng.
Một người đang ở trong unbothered era vẫn quan tâm đến gia đình, công việc và những người họ yêu quý. Họ vẫn có những mối quan hệ thân thiết, vẫn xuất hiện trong các cuộc gặp gỡ quan trọng và vẫn dành sự chú ý cho những điều có ý nghĩa với cuộc sống của mình. Điểm khác biệt nằm ở chỗ họ không còn để những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát ảnh hưởng quá nhiều đến tâm trạng hay chất lượng cuộc sống.
Một bình luận tiêu cực trên mạng xã hội không còn đủ sức khiến họ mất cả ngày suy nghĩ. Một cuộc hẹn bị hủy phút chót cũng không còn trở thành lý do để tự vấn bản thân hay suy diễn về thái độ của người khác. Ngay cả việc không được yêu thích bởi tất cả mọi người cũng dần được chấp nhận như một điều rất bình thường. Họ hiểu rằng không phải mọi ý kiến đều cần phản hồi và không phải mọi cảm xúc tiêu cực đều đáng để giữ lại quá lâu.
Ở một góc độ nào đó, đây giống như hệ quả tự nhiên của quá trình trưởng thành. Sau nhiều năm trải qua những áp lực về công việc, các mối quan hệ và những kỳ vọng xã hội, nhiều người bắt đầu nhận ra nguồn năng lượng tinh thần của mình là hữu hạn. Nếu trước đây họ sẵn sàng dành hàng giờ để tham gia vào những cuộc tranh luận vô nghĩa hoặc cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, thì giờ đây họ lựa chọn tiết kiệm năng lượng ấy cho những điều mang lại giá trị thực sự.
Có lẽ vì vậy mà khi bước qua tuổi 30, không ít người bắt đầu tìm thấy niềm vui trong những hoạt động từng bị xem là nhàm chán hoặc thiếu hấp dẫn. Thay vì chen chúc ở một quán bar đông đúc vào tối cuối tuần, họ có thể dành cả buổi sáng để đọc một cuốn sách. Thay vì cố gắng lấp đầy lịch trình bằng những cuộc hẹn liên tiếp, họ sẵn sàng dành thời gian cho một lớp yoga, một buổi thiền, một chuyến đi tắm onsen hoặc đơn giản là ngồi uống cà phê một mình trong vài giờ đồng hồ.
Điều thú vị là những trải nghiệm tưởng như rất bình thường ấy lại mang đến cảm giác xa xỉ theo một cách khác. Đó là sự xa xỉ của thời gian, của sự bình yên và của khả năng được sống đúng với nhu cầu thật của bản thân thay vì chạy theo nhịp sống của người khác.
Dẫu vậy, unbothered era không phải là một trạng thái hoàn hảo tuyệt đối. Giống như bất kỳ xu hướng sống nào khác, nó vẫn có những giới hạn nhất định nếu bị đẩy đi quá xa.
Ranh giới giữa việc "không bận tâm" và việc tự tách mình khỏi thế giới đôi khi khá mong manh. Khi quen với cảm giác thoải mái trong vùng an toàn của riêng mình, một số người có thể dần thu hẹp các mối quan hệ, né tránh những kết nối mới hoặc từ chối mọi lời mời chỉ vì không muốn bị làm phiền. Theo thời gian, sự bình yên có thể vô tình biến thành sự cô lập mà chính họ cũng không nhận ra.
Bởi vậy, điều làm nên giá trị của xu hướng không nằm ở việc đóng cửa với thế giới bên ngoài, mà nằm ở khả năng lựa chọn. Lựa chọn ai xứng đáng có mặt trong cuộc sống của mình. Lựa chọn điều gì đáng để quan tâm. Và lựa chọn những cuộc vui thực sự khiến mình cảm thấy hạnh phúc thay vì chỉ xuất hiện vì nghĩa vụ hoặc áp lực.
Có lẽ vì thế mà unbothered era không phải là hành trình trở nên lạnh lùng hơn, mà là hành trình hiểu bản thân rõ hơn. Để biết khi nào nên xuất hiện và khi nào nên rời đi. Khi nào nên nói đồng ý và khi nào có thể thoải mái từ chối mà không còn cảm giác áy náy.
Sau tất cả, một trong những đặc quyền đẹp nhất của tuổi 30 có lẽ là việc nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở việc góp mặt trong mọi cuộc vui, mà nằm ở khả năng lựa chọn đúng cuộc vui dành cho mình.
Trần Hà.
