Nếu từng ngồi quán net trong những năm đầu của game online Việt Nam, có lẽ nhiều người vẫn nhớ TS Online với một cảm giác rất khác.
Trong thời điểm Võ Lâm Truyền Kỳ đưa chúng ta vào thế giới kiếm hiệp còn MU Online khiến game thủ mê mẩn với những bộ giáp và đôi cánh phát sáng, TS Online lại chọn một con đường có phần dễ thương hơn. Nhân vật nhỏ nhắn, màu sắc tươi sáng, chiến đấu theo lượt và cả một thế giới Tam Quốc được biến thành nơi mà những cậu học sinh có thể tự mình bước vào. Khi ấy, không phải ai cũng từng đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, nhưng hỏi Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân hay Lữ Bố là ai thì không ít game thủ có thể trả lời ngay. Đơn giản bởi tối hôm trước, chúng ta vừa gặp họ trong game.
Điều khiến TS Online đặc biệt là những nhân vật vốn chỉ tồn tại trong sách sử hay phim ảnh bỗng trở thành những cái tên mà game thủ thực sự muốn sở hữu.
Chúng ta bắt võ tướng, luyện cấp, xây dựng đội hình rồi hí hửng mỗi khi có thêm một nhân vật mạnh. Có người thích Triệu Vân, người mê Quan Vũ, người chỉ muốn có bằng được Lữ Bố trong đội hình. Những danh tướng Tam Quốc ngày ấy chẳng còn là những nhân vật xa xôi trong một câu chuyện cổ hàng trăm năm trước. Họ trở thành đồng đội theo chân chúng ta trong những buổi chiều sau giờ học, cùng đánh quái, làm nhiệm vụ và lớn lên từng chút một bên cạnh nhân vật chính.
TS Online cũng thuộc về một thời mà chơi game vẫn cần rất nhiều sự kiên nhẫn. Chẳng có nút tự động giải quyết mọi thứ, cũng không phải cứ đăng nhập vài phút là phần thưởng xuất hiện kín màn hình. Chúng ta có thể dành cả buổi tối cho một chuỗi nhiệm vụ, tìm đường, hỏi người chơi khác hoặc loay hoay chỉ vì không biết bước tiếp theo phải làm gì. Những bí kíp được truyền miệng từ người này sang người khác, ghi vào giấy, đăng trên diễn đàn hoặc đơn giản là đứng sau lưng một ông anh trong quán net để xem người ta làm trước. Internet ngày ấy chưa có hàng nghìn video hướng dẫn cho mọi nhiệm vụ. Chính vì thế, mỗi lần tự mình tìm ra cách giải quyết một vấn đề lại mang tới cảm giác khám phá rất thật.
Nhưng có lẽ điều thú vị nhất chỉ xuất hiện khi chúng ta đã lớn. Nhiều năm sau, khi xem một bộ phim Tam Quốc hay vô tình đọc về trận Hổ Lao Quan, Xích Bích, những cái tên quen thuộc lại xuất hiện. Lưu Bị, Tào Tháo, Gia Cát Lượng, Lữ Bố, Điêu Thuyền… Và trong đầu nhiều game thủ, hình ảnh đầu tiên hiện lên đôi khi chẳng phải một vị tướng oai phong trên chiến trường, mà lại là phiên bản chibi nhỏ xíu từng đứng trong đội hình TS Online năm nào. Một trò chơi tưởng như chỉ để giải trí hóa ra đã trở thành cánh cửa đầu tiên đưa cả một thế hệ đến với thế giới Tam Quốc.
Rồi những người chơi TS ngày ấy cũng lớn lên. Chúng ta không còn phải chạy ra quán net sau giờ học, chẳng còn dành cả tối chỉ để luyện một võ tướng thêm vài cấp. Có người giờ đã hiểu Tam Quốc sâu hơn rất nhiều so với thời còn chơi game, biết đâu là lịch sử, đâu là tiểu thuyết và có thể tranh luận hàng giờ về những nhân vật từng xuất hiện trên màn hình máy tính năm xưa. Nhưng kỳ lạ là kiến thức có thể nhiều hơn, đồ họa game ngày nay có thể đẹp hơn hàng trăm lần, còn cảm giác lần đầu sở hữu một võ tướng mình yêu thích trong TS Online thì gần như không thể tái hiện.
Có lẽ bởi khi ấy, chúng ta chẳng cần biết một tựa game có đồ họa bao nhiêu K, sử dụng engine nào hay sở hữu thế giới rộng đến đâu. Một vài nhân vật hoạt hình, những trận đánh theo lượt và vài người bạn ngồi bên cạnh đã đủ biến cả thời Tam Quốc thành sân chơi khổng lồ. TS Online không chỉ cho chúng ta một trò chơi để giải trí sau giờ học. Nó còn vô tình gieo vào đầu một thế hệ hàng loạt cái tên mà hơn hai mươi năm sau vẫn chưa quên.
Bây giờ nếu hỏi một game thủ năm ấy lần đầu biết đến Lữ Bố hay Triệu Vân từ đâu, câu trả lời có thể chẳng phải sách giáo khoa, tiểu thuyết hay phim truyền hình. Có khi mọi thứ chỉ bắt đầu từ một buổi chiều trong quán net, khi chúng ta nhìn thấy một vị tướng bé xíu trên màn hình và quyết tâm rằng bằng mọi giá, hôm nay phải bắt được ông ấy về đội.
Tuấn Hưng
