Có những khoảnh khắc xem phim khiến chúng ta không chỉ nhìn thấy câu chuyện của nhân vật, mà còn nhìn thấy chính mình trong đó.
Với tôi, Sex and the City là một bộ phim như vậy.
Tôi từng nghĩ đây chỉ là một câu chuyện xoay quanh những cuộc hẹn hò, những bộ trang phục đẹp và những mối quan hệ phức tạp ở thành phố New York. Nhưng càng xem, tôi càng nhận ra bộ phim nói rất nhiều về sự trưởng thành trong tình yêu, về những kỳ vọng sai lầm và cả những bài học mà đôi khi phải mất nhiều năm chúng ta mới hiểu được.
Có một cảnh khiến tôi ngồi ngẩn người trước màn hình.
Đó là khi Carrie nhận ra cô đã quá tập trung vào việc tìm kiếm một tình yêu hoàn hảo mà quên mất rằng tình yêu thật sự luôn đi kèm với những điều không hoàn hảo. Cô muốn mọi thứ diễn ra đúng như mình tưởng tượng, muốn đối phương phản ứng đúng như kỳ vọng và muốn cảm xúc lúc nào cũng phải mãnh liệt như ngày đầu.
Tôi bật cười.
Vì tôi từng giống như vậy.
Tôi từng nghĩ tình yêu phải luôn giống trong phim
Khi còn trẻ, tôi từng có một hình dung rất lãng mạn về tình yêu.
Tôi nghĩ nếu hai người thật sự yêu nhau, họ sẽ luôn hiểu nhau mà không cần nói. Tôi nghĩ người yêu phải luôn biết tôi buồn vì điều gì, phải nhớ mọi ngày quan trọng và phải dành cho tôi sự ưu tiên tuyệt đối.
Nếu anh ấy quên một điều nhỏ, tôi thất vọng. Nếu anh ấy bận rộn, tôi cảm thấy mình không còn quan trọng.
Lúc ấy, tôi không nghĩ đó là sự thiếu trưởng thành. Tôi chỉ nghĩ mình đang yêu hết lòng.
Nhưng sau này nhìn lại, tôi nhận ra mình đã đặt quá nhiều áp lực lên người bên cạnh.
Theo Psychology Today, nhiều người bước vào các mối quan hệ với những kỳ vọng được hình thành từ trải nghiệm cá nhân, gia đình hoặc hình ảnh tình yêu trên truyền thông. Khi thực tế không giống tưởng tượng, họ dễ cảm thấy thất vọng dù đối phương không thực sự làm điều gì quá nghiêm trọng.
Tôi thấy mình trong đó.
Tôi từng mong người yêu hiểu tôi nhưng lại không nói rõ điều mình cần. Tôi từng buồn vì anh không đoán được cảm xúc của tôi, trong khi chính tôi cũng không cho anh cơ hội để hiểu.
Tôi đã từng yêu bằng sự ngây thơ của tuổi trẻ
Điều khiến tôi bất ngờ nhất khi xem phim Sex and the City là bộ phim không chế giễu những sai lầm ấy.
Carrie không phải một nhân vật hoàn hảo. Cô cũng có những lúc bốc đồng, thiếu lý trí và đưa ra lựa chọn khiến bản thân tổn thương. Nhưng chính điều đó khiến cô trở nên thật hơn.
Tôi nghĩ tình yêu của tuổi trẻ cũng vậy. Chúng ta không sai vì từng ngây thơ. Chúng ta chỉ đơn giản là chưa từng trải qua đủ nhiều để hiểu rằng một mối quan hệ không thể chỉ dựa vào cảm xúc.
Tôi từng nghĩ yêu là phải luôn vui vẻ, luôn háo hức và không bao giờ nghi ngờ. Nhưng thực tế, một tình yêu lâu dài còn cần sự kiên nhẫn, khả năng giao tiếp và sự thấu hiểu.
Theo The Gottman Institute, những cặp đôi có mối quan hệ bền vững thường không phải là những người không bao giờ xảy ra mâu thuẫn, mà là những người biết cách giải quyết khác biệt và duy trì sự kết nối cảm xúc.
Ngày trước, mỗi lần xảy ra tranh cãi, tôi chỉ muốn chứng minh mình đúng. Bây giờ, tôi hiểu đôi khi điều quan trọng hơn là hiểu người mình yêu đang cảm thấy thế nào.
Nhìn lại quá khứ bằng sự dịu dàng hơn
Sau khi xem xong bộ phim, tôi không còn thấy xấu hổ về phiên bản mình của ngày trước nữa. Tôi từng ngô nghê trong tình yêu. Từng nghĩ rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi thứ sẽ tự nhiên tốt đẹp. Từng cho rằng những người yêu nhau thật lòng sẽ không bao giờ làm nhau tổn thương.
Nhưng rồi tôi hiểu, ngay cả những người yêu nhau nhất cũng có lúc vô tình làm đau nhau. Điều quan trọng không phải là chưa từng mắc sai lầm, mà là sau những sai lầm ấy, chúng ta có đủ trưởng thành để nhìn lại và thay đổi hay không.
Theo Harvard Health Publishing, khả năng tự nhìn nhận cảm xúc và học hỏi từ trải nghiệm trong các mối quan hệ có thể giúp con người xây dựng sự kết nối lành mạnh hơn trong tương lai.
Sex and the City khiến tôi nhớ về một phiên bản trẻ hơn của mình. Một cô gái từng yêu rất nhiều nhưng chưa thật sự hiểu tình yêu. Một cô gái từng muốn mọi thứ hoàn hảo nhưng chưa biết rằng chính những điều không hoàn hảo mới khiến một mối quan hệ trở nên thật.
Và có lẽ, ai trong chúng ta cũng từng ngô nghê như thế. Điều quan trọng là sau những năm tháng ấy, chúng ta có trở thành một phiên bản tốt hơn hay không.
Ngọc Hân (ghi)
