Có những nỗi đau tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một bộ phim cũng đủ khiến chúng sống lại.
Điều đó xảy ra với tôi khi xem Sex and the City. Trong phim, các nhân vật liên tục đối mặt với những mối quan hệ phức tạp, những lần phản bội và những quyết định sai lầm trong tình yêu. Có những lúc tôi thấy tức giận thay cho họ. Có những lúc tôi thấy mình trong chính câu chuyện ấy.
Đặc biệt là khi bộ phim đề cập đến những mối quan hệ có sự xuất hiện của người thứ ba.
Tôi từng trải qua điều tương tự ngoài đời.
Ngày phát hiện người yêu có tình cảm với một người khác, tôi cảm thấy như mọi thứ sụp đổ. Trong suốt một thời gian dài sau đó, tôi chỉ tập trung vào một người: cô gái kia.
Tôi trách cô ấy.
Tôi ghét cô ấy.
Tôi tin rằng nếu không có cô ấy xuất hiện, cuộc tình của mình đã không kết thúc.
Nhưng nhiều năm sau, khi xem lại bộ phim ở một tâm thế khác, tôi mới hiểu rằng câu chuyện không đơn giản như vậy.
Tôi đã bỏ quên những dấu hiệu ngay từ đầu
Khi yêu, đôi khi chúng ta nhìn mọi thứ bằng cảm xúc nhiều hơn lý trí.
Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi nhận ra mối quan hệ của mình đã xuất hiện rất nhiều vấn đề từ trước khi người thứ ba xuất hiện. Chúng tôi ngày càng ít trò chuyện. Những cuộc hẹn trở nên gượng gạo. Cả hai liên tục né tránh các cuộc đối thoại nghiêm túc về tương lai.
Tôi nhìn thấy tất cả những điều đó.
Nhưng tôi cố tình phớt lờ.
Theo tạp chí The Atlantic, một trong những nguyên nhân khiến nhiều người ở lại trong các mối quan hệ không còn hạnh phúc là xu hướng phủ nhận các dấu hiệu cảnh báo vì sợ phải đối mặt với sự thật. Con người thường chọn giữ lấy hy vọng thay vì chấp nhận rằng mối quan hệ đang gặp vấn đề nghiêm trọng.
Đó chính xác là những gì tôi đã làm.
Tôi biết mọi thứ không ổn nhưng vẫn tự thuyết phục rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút là mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Người thứ ba không tạo ra vết nứt đầu tiên
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất khi xem Sex and the City là bộ phim không nhìn nhận các mối quan hệ đổ vỡ theo kiểu trắng - đen đơn giản. Nó cho thấy rằng trước khi một cuộc tình tan vỡ, thường đã tồn tại những khoảng cách âm thầm mà cả hai không chịu đối diện.
Tôi bắt đầu tự hỏi:
Nếu mối quan hệ của chúng tôi thực sự vững chắc, liệu người thứ ba có dễ dàng bước vào đến thế không?
Lần đầu tiên, tôi dám nhìn thẳng vào sự thật ấy.
Tất nhiên, việc phản bội là sai.
Nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng bản thân đã nhiều lần từ chối đối diện với những vấn đề đang tồn tại. Tôi chấp nhận sự hời hợt, chấp nhận cảm giác không được trân trọng và chấp nhận ở lại trong một mối quan hệ mà mình biết đang dần mất đi sự kết nối.
Tôi đã phản bội chính cảm xúc của mình
Điều đau lòng nhất không phải là người khác làm tôi tổn thương.
Điều đau lòng nhất là tôi đã tự làm điều đó với chính mình.
Tôi nhớ có rất nhiều lần trực giác mách bảo rằng mình không còn hạnh phúc. Tôi cảm thấy cô đơn ngay cả khi đang ở trong một mối quan hệ. Tôi liên tục phải tìm lý do để biện minh cho những điều khiến mình buồn lòng.
Nhưng thay vì lắng nghe cảm xúc của bản thân, tôi lại cố gắng chịu đựng.
Theo Harvard Health Publishing, việc liên tục bỏ qua nhu cầu cảm xúc của chính mình có thể làm gia tăng căng thẳng tâm lý và khiến con người dễ rơi vào trạng thái tự trách hoặc mất lòng tin vào bản thân.
Khi đọc những phân tích đó, tôi chợt nhận ra điều mình hối tiếc nhất không phải là đã bị phản bội.
Mà là đã không bảo vệ chính mình sớm hơn.
Buông bỏ oán giận cũng là một cách chữa lành
Sau khi xem xong Sex and the City, tôi không đột nhiên tha thứ cho tất cả mọi người. Nhưng tôi thôi dành toàn bộ năng lượng để ghét một người phụ nữ mà mình từng xem là nguyên nhân của mọi bi kịch.
Bởi cuối cùng, điều quan trọng nhất không phải là ai đã xuất hiện.
Điều quan trọng là tôi học được gì từ câu chuyện ấy.
Tôi học được rằng tình yêu không thể tồn tại nếu chỉ một người cố gắng. Tôi học được rằng những dấu hiệu bất ổn không nên bị phớt lờ. Và quan trọng hơn cả, tôi học được rằng mình cần tôn trọng cảm xúc của bản thân thay vì liên tục hy sinh để giữ lấy một điều đang dần tan vỡ.
Ngày hôm nay, khi nghĩ lại quá khứ, tôi không còn thấy giận dữ như trước.
Tôi chỉ thấy biết ơn vì những trải nghiệm đó đã giúp mình trưởng thành hơn.
Ngọc Hân (ghi)
