Khi xem Sex Education, có một bài học khiến tôi suy nghĩ rất lâu: dù bề ngoài có vẻ như thế nào, mỗi người đều đang phải đối mặt với những khó khăn riêng.
Trong phim, Jackson là ngôi sao thể thao của trường. Cậu cao lớn, nổi bật, được nhiều người ngưỡng mộ. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của Jackson dường như hoàn hảo: thành tích tốt, tương lai rộng mở, gia đình kỳ vọng. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy là một cậu bé kiệt sức vì áp lực. Jackson sợ nói với mẹ rằng mình không muốn bơi nữa. Cậu sợ làm mẹ thất vọng. Cậu sợ phá vỡ kỳ vọng mà người lớn đặt lên vai mình. Áp lực ấy khiến Jackson rơi vào lo âu, thậm chí tự làm tổn thương bản thân.
Xem đến những cảnh đó, tôi chợt nhận ra một điều rất thật: có những người trông rất ổn, nhưng bên trong lại đang chật vật từng ngày. Và nếu chỉ nhìn bề ngoài rồi phán xét, chúng ta có thể vô tình trở nên thiển cận và tàn nhẫn.
Bộ phim khiến tôi nhớ lại một câu chuyện xảy ra ngay trong lớp của con mình.
Trong lớp con có một bạn mà hầu hết phụ huynh đều biết, không phải vì bạn ấy nổi bật, mà vì gia đình bạn khá giàu. Mẹ con bạn ấy thường đưa đón bằng ô tô, ăn mặc chỉn chu, nhưng lại rất ít khi giao lưu với các phụ huynh khác. Trong các buổi họp lớp hay sinh hoạt chung, hai mẹ con thường ngồi một góc, nói chuyện nhỏ nhẹ với nhau rồi về sớm.
Thú thật, ban đầu tôi cũng có suy nghĩ giống nhiều người: chắc họ “khó gần”. Có người còn nói thẳng: “Nhà giàu nên khinh khỉnh vậy đó.” Nghe riết, tôi cũng mặc định như vậy.
Cho đến một ngày, tôi vô tình biết được sự thật. Gia đình đó không hề hạnh phúc. Người chồng thường xuyên nóng nảy, thậm chí đánh vợ con. Hai mẹ con sống trong sự căng thẳng kéo dài. Người mẹ trở nên khép kín, ít giao tiếp vì đã quá mệt mỏi với những va chạm trong cuộc sống. Đứa trẻ cũng vậy, ít nói, ít cười, lúc nào cũng có vẻ dè dặt.
Khi biết chuyện, tôi thấy mình hơi xấu hổ. Hóa ra sự im lặng của họ không phải là kiêu ngạo. Đó là cách họ tự bảo vệ mình.
Một thời gian sau, người mẹ quyết định ly hôn. Ban đầu, mọi chuyện cũng không dễ dàng, nhưng rồi dần dần, tôi thấy sự thay đổi. Trong những buổi sinh hoạt của lớp, chị bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Đứa trẻ cũng khác đi. Nó cười nhiều hơn, chạy nhảy với bạn bè, không còn vẻ lặng lẽ như trước.
Nhìn cảnh đó, tôi chợt nghĩ đến Jackson trong phim. Có những đứa trẻ mà người ngoài tưởng rằng chúng có tất cả – tiền bạc, thành tích, điều kiện tốt. Nhưng điều chúng thiếu lại là thứ cơ bản nhất: sự bình yên.
Và cũng có những người lớn mà chúng ta tưởng rằng họ lạnh lùng, xa cách, khó gần. Nhưng thực ra, họ chỉ đang mang theo những vết thương mà người khác không nhìn thấy. Sex Education khiến tôi nhận ra rằng mỗi con người đều có một câu chuyện phía sau. Chúng ta chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ của cuộc đời người khác, nhưng lại dễ dàng đưa ra kết luận về cả con người họ.
Làm cha mẹ, tôi cũng tự nhắc mình một điều: hãy dạy con biết tử tế với người khác, ngay cả khi mình chưa hiểu hết họ. Vì đôi khi, một ánh nhìn thông cảm, một lời hỏi han đơn giản cũng có thể khiến ai đó bớt cô đơn hơn.
Và quan trọng hơn, đừng vội phán xét. Bởi vì có thể, phía sau sự im lặng của một người là cả một câu chuyện mà chúng ta chưa từng biết.
Minh Châu
