Tôi từng nghĩ bố mẹ không hiểu mình.
Suốt nhiều năm, mỗi lần bị hỏi han chuyện học hành, công việc hay tình cảm, tôi đều thấy khó chịu. Tôi cảm giác bố mẹ quá kiểm soát, quá áp đặt và lúc nào cũng muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi.
Tôi từng lớn tiếng trong bữa cơm chỉ vì mẹ hỏi: “Dạo này con có ổn không?”.
Tôi từng lạnh lùng trả lời bố rằng: “Bố mẹ không hiểu đâu nên đừng nói nữa”.
Ngày đó, tôi nghĩ mình đang bảo vệ cảm xúc cá nhân.
Cho đến khi xem phim Sex Education. Có một cảnh khiến tôi ngồi suy nghĩ rất lâu.
Otis cãi nhau với mẹ mình — Jean Milburn — và nói những lời đầy tổn thương chỉ vì cảm thấy ngột ngạt khi bị quan tâm quá nhiều. Nhưng sau đó, cậu nhận ra mẹ mình không hề muốn kiểm soát con trai, bà chỉ đang cố yêu thương theo cách của một người làm mẹ.
Tôi nghẹn lại khi xem cảnh đó. Bởi lần đầu tiên tôi nhìn thấy chính mình.
Theo The Guardian, một trong những điểm khiến Sex Education được đánh giá cao là cách bộ phim khắc họa rất thật khoảng cách thế hệ giữa cha mẹ và con cái, đặc biệt là những hiểu lầm xuất phát từ việc cả hai đều yêu thương nhưng không biết cách thể hiện.
Tôi nghĩ về mẹ rất nhiều sau cảnh phim đó.
Mẹ tôi không giỏi nói chuyện tâm lý. Những câu hỏi của mẹ đôi khi vụng về, lặp đi lặp lại và khiến tôi khó chịu. Nhưng nhìn lại, tôi nhận ra mẹ luôn là người thức khuya đợi tôi về, luôn gọi điện hỏi tôi đã ăn chưa và luôn lo lắng ngay cả khi tôi chỉ ho vài tiếng qua điện thoại.
Chỉ là trước đây, tôi chưa từng xem đó là yêu thương.
Tôi chỉ thấy phiền.
Có một giai đoạn tôi gần như không nói chuyện tử tế với bố mẹ. Mỗi lần gọi điện về nhà, tôi thường trả lời qua loa vì bận hoặc mất kiên nhẫn. Có hôm mẹ gọi 3 cuộc liên tiếp, tôi bực bội đến mức tắt máy.
Sau đó tôi còn nhắn: “Con lớn rồi, bố mẹ đừng quản con nữa”.
Giờ nghĩ lại, tôi thấy đau lòng khủng khiếp.
Khoảnh khắc giác ngộ
Theo Psychology Today, nhiều người trưởng thành thường vô thức phản ứng tiêu cực với sự quan tâm của cha mẹ vì xem đó là sự kiểm soát, trong khi phần lớn phụ huynh chỉ đang cố duy trì kết nối cảm xúc với con cái.
Tôi đọc mà thấy nghẹn ở cổ.
Bởi bố mẹ tôi thật ra chưa bao giờ đòi hỏi điều gì quá lớn. Họ chỉ muốn được biết con mình đang sống ra sao.
Nhưng tôi lại đối xử với sự lo lắng ấy như một gánh nặng.
Có một cảnh khác trong Sex Education khiến tôi bật khóc. Jean nói rằng làm cha mẹ không có nghĩa lúc nào cũng biết cách làm đúng. Người lớn cũng sợ hãi, cũng cô đơn và cũng mắc sai lầm.
Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó trước đây.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn mặc định bố mẹ phải mạnh mẽ, phải hiểu hết mọi chuyện và luôn biết cách xử lý mọi vấn đề. Tôi quên mất rằng họ cũng chỉ là những con người lần đầu làm cha mẹ.
Theo NPR, Sex Education được nhiều chuyên gia đánh giá cao vì cho thấy cha mẹ không phải những nhân vật “hoàn hảo”, mà cũng đang học cách giao tiếp, chữa lành và trưởng thành cùng con cái.
Tối hôm đó, tôi mở lại đoạn chat với mẹ.
Tin nhắn cuối cùng của mẹ là từ 5 ngày trước: “Cuối tuần nhớ ăn uống đầy đủ nha con”.
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy rất lâu. Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi chủ động gọi điện về nhà.
Mẹ bắt máy gần như ngay lập tức. Và câu đầu tiên mẹ hỏi vẫn là: “Con ăn tối chưa?”.
Tôi bật khóc ngay lúc đó. Tôi xin lỗi mẹ vì thời gian qua đã quá cáu gắt, quá lạnh lùng và luôn nghĩ bố mẹ đang làm phiền mình. Tôi nói lẽ ra mình không nên hành động như vậy.
Mẹ chỉ cười rồi bảo: “Bố mẹ chỉ sợ làm phiền con thôi”. Câu nói ấy khiến tôi đau lòng cả đêm.
Theo Verywell Family, cảm giác bị con cái xa cách hoặc lạnh nhạt là một trong những nỗi buồn lớn nhất của nhiều bậc cha mẹ khi con trưởng thành. Điều họ cần nhất thường không phải vật chất, mà là cảm giác vẫn được kết nối với con mình.
Sex Education không khiến tôi trở thành một người con hoàn hảo chỉ sau một đêm.
Nhưng bộ phim khiến tôi nhận ra một điều rất quan trọng: đôi khi chúng ta dễ dàng dịu dàng với người ngoài hơn chính gia đình mình.
Chúng ta kiên nhẫn với bạn bè, mềm mỏng với người yêu, nhưng lại đem sự mệt mỏi và khó chịu trút lên bố mẹ — những người yêu thương mình vô điều kiện nhất.
Và có lẽ, trưởng thành không chỉ là sống độc lập hay kiếm được tiền. Mà còn là học cách đối xử tử tế hơn với những người luôn âm thầm yêu thương mình từ phía sau.
Ngọc Hân (ghi)
