Xem phim hay đọc truyện, tôi luôn thích những cảnh bố mẹ ôm con và nói: "Bố mẹ tự hào về con."
Nhưng ở nhà tôi, điều đó gần như chưa từng xảy ra.
Bố tôi là người ít nói. Ông hiếm khi hỏi tôi có vui không, có áp lực không hay có cần giúp đỡ điều gì không. Nhiều năm liền, tôi đã nghĩ đó là vì bố không đủ quan tâm.
Cho đến khi xem Sex Education, tôi để ý nhiều hơn đến những người cha trong phim. Họ không phải lúc nào cũng biết cách nói điều đúng, thậm chí có người còn lúng túng hoặc mắc sai lầm khi giao tiếp với con. Nhưng đằng sau sự vụng về ấy vẫn là mong muốn bảo vệ và yêu thương.
Tôi bỗng nhớ đến bố mình.
Có những người đàn ông lớn lên mà chưa từng được dạy cách bộc lộ cảm xúc
Sau khi xem phim, tôi tìm đọc thêm các tài liệu về vai trò của người cha trong gia đình.
Theo American Psychological Association (APA), nhiều nam giới được nuôi dạy trong môi trường coi việc bộc lộ cảm xúc là biểu hiện của sự yếu đuối. Điều đó khiến họ có xu hướng thể hiện tình yêu thông qua hành động, trách nhiệm và sự chăm sóc hơn là bằng lời nói.
Đọc đến đây, tôi mới hiểu vì sao bố mình luôn chọn làm thay vì nói.
Bố chưa bao giờ nhắn cho tôi một tin kiểu: "Con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Nhưng mỗi lần tôi về quê, ông đều đổ đầy bình xăng trước khi tôi đi.
Ông kiểm tra lốp xe. Ông nhắc tôi mang theo áo mưa dù trời rất nắng. Ông đứng nhìn cho đến khi xe khuất hẳn mới quay vào nhà.
Ngày trước, tôi cho rằng đó chỉ là những việc rất bình thường. Giờ nghĩ lại, tôi mới thấy đó là cách bố nói "bố yêu con".
Theo Harvard Health Publishing, chất lượng của mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái không chỉ phụ thuộc vào số lượng lời nói hay mức độ bộc lộ cảm xúc, mà còn được xây dựng từ sự hiện diện, sự quan tâm và những tương tác tích cực diễn ra đều đặn trong cuộc sống hằng ngày.
Điều này khiến tôi nhớ đến bố. Ông không biết an ủi tôi bằng những câu dài. Nhưng mỗi lần tôi gặp chuyện buồn, ông đều hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Ngày xưa tôi thấy câu hỏi ấy thật vô vị. Bây giờ, tôi hiểu đó là cách ông kiểm tra xem tôi có đang ổn hay không.
Có những yêu thương không nằm ở lời nói
Sex Education khiến tôi nhận ra rằng không phải ai cũng yêu theo cùng một cách.
Có người nói rất hay. Có người lại dành cả đời để thể hiện bằng hành động.
Theo Greater Good Science Center thuộc Đại học California, Berkeley, những hành động chăm sóc nhỏ và sự hiện diện nhất quán có vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình. Sự quan tâm không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời nói trực tiếp, mà còn nằm ở những việc làm lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Trước đây, tôi từng mong bố sẽ cởi mở hơn, nói nhiều hơn và bày tỏ tình cảm giống những người cha tôi thấy trên phim hay mạng xã hội. Bây giờ thì không.
Tôi hiểu rằng mỗi người có một cách yêu khác nhau, và bố đang yêu tôi theo cách ông biết.
Điều tôi cần thay đổi không phải là bắt bố nói những lời ông chưa từng quen nói. Mà là học cách nhận ra tình yêu đã luôn hiện diện trong những điều rất bình dị.
Ngọc Hân (ghi)
