Tôi từng nghĩ bố mẹ mình "không bằng" người khác
Có một giai đoạn, tôi rất ngưỡng mộ những gia đình mà bố mẹ có thể trò chuyện với con như bạn bè.
Tôi nhìn thấy trên mạng những ông bố đưa con đi du lịch, những bà mẹ luôn biết lắng nghe và động viên con đúng lúc. Mỗi lần như vậy, tôi lại thầm nghĩ: "Giá mà bố mẹ mình cũng được như thế."
Tôi chưa bao giờ nói điều đó thành lời. Nhưng trong lòng, tôi đã nhiều lần so sánh.
Khi xem Sex Education, tôi chợt nhận ra mỗi gia đình trong phim đều có những vấn đề rất riêng. Jean Milburn là một nhà trị liệu tâm lý nổi tiếng, rất cởi mở khi nói về tình dục và cảm xúc, nhưng điều đó không có nghĩa bà luôn là một người mẹ hoàn hảo. Bà cũng có lúc khiến Otis tổn thương, hiểu lầm con và loay hoay trong chính vai trò làm mẹ.
Điều đó khiến tôi nhận ra: không có gia đình nào chỉ toàn những điều đáng ngưỡng mộ.
Mỗi thế hệ đều lớn lên trong một hoàn cảnh khác nhau
Sau khi xem phim, tôi tìm đọc thêm nhiều tài liệu về mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
Theo American Psychological Association (APA), cách cha mẹ nuôi dạy con chịu ảnh hưởng rất lớn từ hoàn cảnh kinh tế, văn hóa, trải nghiệm thời thơ ấu và những gì họ từng học được từ chính gia đình mình. Điều đó có nghĩa là không phải cha mẹ nào cũng có khả năng thể hiện tình yêu theo cách con cái mong muốn.
APA cũng nhấn mạnh rằng nhiều bậc cha mẹ yêu con nhưng không phải lúc nào cũng biết cách truyền đạt sự quan tâm một cách hiệu quả.
Đọc đến đây, tôi nhớ đến bố mình. Ông hiếm khi nói "bố yêu con", nhưng mỗi lần tôi về quê, ông luôn dậy từ rất sớm để mua những món tôi thích ăn. Bây giờ, tôi hiểu đó là cách ông thể hiện tình yêu.
Điều khiến tôi hối hận nhất
Có lần, sau khi nghe bạn kể về bố mẹ của họ, tôi đã về nhà và vô tình buột miệng: "Con thấy bố mẹ người ta tâm lý hơn bố mẹ mình."
Lúc ấy, mẹ chỉ cười rồi chuyển sang chuyện khác. Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ ánh mắt của bà.
Theo Harvard Health Publishing, những mối quan hệ gia đình bền vững được xây dựng trên sự thấu hiểu và giao tiếp hai chiều. Điều quan trọng không phải là cố gắng trở thành một gia đình "hoàn hảo", mà là học cách nhìn nhận và trân trọng những nỗ lực của nhau.
Tôi chợt nhận ra mình đã quá tập trung vào điều bố mẹ chưa làm được, mà quên mất tất cả những gì họ đã làm cho mình.
Không ai làm cha mẹ với một "cuốn hướng dẫn"
Một trong những điều Sex Education làm rất tốt là khắc họa người lớn cũng có những nỗi sợ, sai lầm và bối rối. Họ không phải lúc nào cũng biết mình nên làm gì. Họ cũng học cách làm cha mẹ trong khi từng ngày nuôi con lớn lên.
Đó cũng là điều UNICEF nhiều lần nhấn mạnh trong các tài liệu về nuôi dạy con: không có người cha, người mẹ nào hoàn hảo; điều quan trọng là cha mẹ luôn cố gắng học hỏi và điều chỉnh để đáp ứng nhu cầu của con theo từng giai đoạn phát triển.
Khi hiểu điều đó, tôi không còn kỳ vọng bố mẹ phải giống bất kỳ ai nữa.
Điều tôi muốn làm bây giờ
Sau khi xem lại Sex Education, tôi không còn hỏi vì sao bố mẹ mình không giống bố mẹ của người khác. Thay vào đó, tôi tự hỏi mình đã bao giờ thực sự cố gắng hiểu họ chưa.
Tôi bắt đầu lắng nghe nhiều hơn, bớt phán xét hơn và không còn mang những câu chuyện của người khác về làm thước đo cho gia đình mình.
Có lẽ, điều khiến tôi hối hận nhất không phải là từng trách bố mẹ. Mà là đã từng quên rằng họ cũng là những con người bình thường, với những giới hạn, áp lực và nỗi lo riêng.
Sex Education khiến tôi thay đổi cách nhìn về họ. Và đôi khi, chỉ cần một người thay đổi cách nhìn, cả mối quan hệ cũng có thể trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ngọc Hân (ghi)
