Có một thời, Vu Tiểu Huệ- cựu diễn viên nổi tiếng của Đoàn kịch Thẩm Dương (Trung Quốc), từng là người mẹ trẻ phải ôm con mới 21 ngày tuổi rời khỏi nhà chồng với số tiền ít ỏi trong túi. Nhưng hơn 30 năm sau, cuộc đời cô đã bước sang một trang hoàn toàn khác.
Sinh năm 1965 tại Liêu Ninh, Vu Tiểu Huệ bước vào hôn nhân khi mới 19 tuổi và sinh con ở tuổi 20. Cuộc hôn nhân đầu tiên nhanh chóng tan vỡ sau những biến cố gia đình. Trong quãng thời gian khó khăn ấy, cô gần như phải một mình chăm sóc con trai, vừa làm việc vừa xoay xở để đảm bảo cuộc sống cho hai mẹ con.
Đời tư của Vu Tiểu Huệ từng trải qua nhiều biến cố, nhưng điều đáng chú ý là cô không để những khó khăn ấy trở thành lý do khiến con trai bị thiếu thốn về cơ hội phát triển.
Để con tự đứng trên đôi chân mình
Khi còn nhỏ, con trai từng gặp tai nạn nghiêm trọng, phải điều trị và ghép da sau khi bị bỏng. Để có tiền lo cho con, Vu Tiểu Huệ từng nhận tới nhiều suất biểu diễn cùng lúc, tự mình kiếm tiền trang trải viện phí. Những năm sau đó, khi sự nghiệp của mẹ dần ổn định, con trai cũng được tạo điều kiện học tập tốt hơn. Ngay sau khi con tốt nghiệp trung học, cô gửi con sang Anh du học.
Mỗi tháng, cô chỉ chu cấp khoảng 7.500 NDT (khoảng 28 triệu đồng) tiền sinh hoạt, còn các khoản như ăn uống, sách vở, đi lại đều phải tự cân đối. Nếu thiếu tiền, cậu phải chủ động tìm việc làm thêm để trang trải. Đã có lúc con trai gọi điện về khóc vì gặp khó khăn, nhưng Vu Tiểu Huệ không lập tức gửi thêm tiền. Cô muốn con hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi và một người trưởng thành cần học cách tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Sự nghiêm khắc ấy dường như đã đem lại kết quả. Con trai cô thi đỗ Đại học Liverpool, sau đó tiếp tục lấy bằng thạc sĩ tại Đại học Birmingham. Sau khi trở về nước, thay vì dựa vào danh tiếng hay các mối quan hệ của mẹ, anh tự mình nộp hồ sơ xin việc và bắt đầu từ một vị trí cấp thấp tại một khách sạn 5 sao.
Nhờ năng lực và sự chăm chỉ, anh từng bước thăng tiến, cuối cùng trở thành một quản lý cấp cao. Theo thông tin được chia sẻ, mức thu nhập của anh thuộc nhóm khá cao.
Điều đáng nói là Vu Tiểu Huệ không biến thành công của bản thân thành chiếc “ô” che chắn cho con suốt đời.
Cô từng trải qua những năm tháng phải tự mình kiếm từng đồng để nuôi con, vì vậy có lẽ càng hiểu rằng tiền bạc chỉ có thể tạo ra điều kiện, còn năng lực của một người mới quyết định họ có thể đứng vững đến đâu. Trong cách nuôi con của cô, giáo dục và trải nghiệm dường như được đặt lên trước việc để lại cho con một cuộc sống quá dễ dàng.
Từ một bà mẹ trẻ từng chỉ có vài chục NDT trong túi, Vu Tiểu Huệ sau này bước vào lĩnh vực kinh doanh. Sau thành công trong nghiệp diễn, cô dùng khoản tiền kiếm được để thử sức với hoạt động thương mại tại Hoa Cường Bắc, Thâm Quyến. Từ việc nhập VCD, Vu Tiểu Huệ dần tích lũy kinh nghiệm, sau đó thành lập công ty và mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác.
Chính hành trình này cũng trở thành một “bài học sống” dành cho con trai. Thay vì chỉ nói với con về sự cố gắng, cô cho con nhìn thấy bằng chính cuộc đời mình rằng hoàn cảnh ban đầu không quyết định toàn bộ tương lai.
Một người phụ nữ từng không có tiền mua sữa cho con vẫn có thể từng bước gây dựng sự nghiệp. Một người từng thất bại trong hôn nhân vẫn có thể bắt đầu lại. Và một người từng bị tổn thương vẫn có thể học cách bảo vệ bản thân, làm chủ cuộc sống.
Có lẽ đây cũng là điều quan trọng nhất mà Vu Tiểu Huệ truyền lại cho con: không dựa dẫm vào hoàn cảnh, càng không dựa dẫm vào người khác. Ở tuổi trưởng thành, con trai cô có con đường riêng, còn Vu Tiểu Huệ tiếp tục cuộc sống của mình. Cô vẫn đóng phim, tham gia các chương trình truyền hình và duy trì hoạt động kinh doanh.
Nhìn lại hành trình ấy, điều khiến người ta chú ý không hẳn là bà sở hữu bao nhiêu tài sản hay được gọi bằng danh xưng “nữ đại gia” như thế nào.
Điều đáng nói hơn là từ một người mẹ từng phải lựa chọn giữa việc giữ con và nhận tiền, bà đã nuôi con trưởng thành, cho con cơ hội học tập ở nước ngoài và cuối cùng để con tự bước trên con đường sự nghiệp của mình. Đó có lẽ là một kiểu thành công khác của người làm cha mẹ.
Không phải giữ con bên cạnh cả đời. Không phải dùng tiền để dọn sẵn mọi con đường. Mà là khi con đủ lớn, cha mẹ có thể yên tâm buông tay, bởi con đã có học vấn, năng lực và bản lĩnh để tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Bảo Tín (theo QQ)
