*Dưới đây là chia sẻ của Tiểu Vũ - Một nhân viên văn phòng ở tỉnh Quảng Châu (Trung Quốc). Chỉ vì lỡ miệng kể 1 chi tiết nhỏ trong đời sống cá nhân, tưởng chừng vô hại, lại khiến cô mất đi công việc với nguồn thu nhập ổn định.
Quê tôi ở một vùng nông thôn tỉnh Tứ Xuyên, nơi cả gia đình trông vào một quầy trái cây chưa đầy 10m2 ở thị trấn. Dù cuộc sống khó khăn, bố mẹ vẫn luôn nỗ lực để tôi được học hành đầy đủ, với mong muốn con cái có cơ hội thay đổi số phận. Sau khi tốt nghiệp cấp 3 và thi đỗ đại học, tôi lên Quảng Châu học tập. Bố mẹ vẫn chu cấp đầy đủ chi phí sinh hoạt và học phí, nhưng tôi hiểu họ không dễ kiếm tiền, nên luôn cố gắng chi tiêu tiết kiệm để bớt gánh nặng.
Kết thúc bốn năm đại học, tôi quyết định ở lại Quảng Châu làm việc trong một công ty Internet với vị trí nhân viên thiết kế. Lương khởi điểm 5.000 NDT (khoảng 17 triệu đồng). Công ty không có ký túc xá, tôi thuê một căn phòng 20m2 khá xa nơi làm, mỗi ngày đi lại mất hơn 40 phút bằng tàu điện.
Chán cảnh thuê nhà, tôi bắt đầu mơ ước có một căn nhà riêng. Tuy nhiên giá nhà ở Quảng Châu khá cao, 1m2 khu trung tâm thường khoảng 40.000 NDT (khoảng 144 triệu đồng). Với mức lương thực tế, tôi chỉ tiết kiệm được 20.000 - 30.000 NDT/năm (khoảng 72 - 108 triệu đồng) sau khi trừ chi phí, chưa đủ để hiện thực hóa giấc mơ. Bố mẹ sẵn sàng hỗ trợ 100.000 NDT (khoảng 360 triệu đồng), nhưng tôi không muốn ỷ lại vào gia đình.
Thấy công việc công ty khá nhàn rỗi sau giờ hành chính, tôi bắt đầu nhận thêm các dự án thiết kế ngoài giờ từ các công ty trang trí nhỏ và sàn thương mại điện tử. Ban đầu là vài bản thiết kế đơn giản, tôi dần nhận cả những bản phức tạp mà đồng nghiệp ngại làm. Công việc ngoài giờ vừa tăng thu nhập, vừa nâng cao kỹ năng. Sau một thời gian, nhiều công ty trực tiếp liên hệ với tôi thay vì tôi phải tìm kiếm như trước. Những dịp lễ, số lượng sản phẩm đặt vẽ tăng cao, tôi thường thức đêm hoàn thành để kịp tiến độ.
Ban đầu thu nhập thêm khoảng 2.000 - 3.000 NDT/tháng (7,2 - 10,8 triệu đồng), sau một năm, lượng công việc nhiều hơn, có tháng tôi kiếm hơn 10.000 NDT (34 triệu đồng), cao hơn cả lương chính. Cuối tuần tôi nhận việc nóng, chỉ hai ngày cũng kiếm được 2.000 NDT (7,2 triệu đồng).
Sau hơn ba năm, lương tôi đã lên 9.000 NDT (30 triệu đồng). Cộng thêm thu nhập ngoài giờ, tôi tích lũy được khoảng 300.000 NDT (khoảng 1 tỷ đồng), đủ để mua một căn nhà hơn 80m2 ở quận Tăng Thành, Quảng Châu, trả góp hàng tháng hơn 4.000 NDT.
Vậy nhưng, một phút lỡ lời đã thay đổi tất cả. Sau khi mua nhà, một lần đi mua sắm, tôi gặp đồng nghiệp Tiểu Lý tại trung tâm thương mại. Tôi mời cô ấy ăn tối, trong lúc trò chuyện, Tiểu Lý chia sẻ gia đình đang xoay sở vay mượn để mua nhà, và tôi chỉ vô tình gợi ý rằng có thể chọn nhà xa trung tâm nhưng thuận tiện di chuyển bằng tàu điện, đồng thời tiết lộ bản thân nhận thêm việc thiết kế ngoài công ty để tích lũy tiền. Buổi tối kết thúc êm đẹp, tôi không nghĩ gì khi tiết lộ thông tin cá nhân.
Vài ngày sau, giám sát gọi tôi lại và chất vấn: “Công ty quá tải đơn đặt hàng, sao cô không ở lại làm thêm mà tan sở đúng giờ?”. Tôi chỉ trả lời rằng mọi việc được hoàn thành trong giờ hành chính. Giám sát không hài lòng, lập luận rằng tôi nhận thêm công việc ngoài công ty, “thà giúp việc cho người khác còn hơn cho công ty của mình”.
Chuyện nhanh chóng đến tai trưởng phòng. Họ cho rằng việc tôi tan sở đúng giờ làm ảnh hưởng tiến độ, dẫn đến thành kiến và đánh giá tiêu cực. Chiều hôm đó, tôi chính thức bị sa thải. Nhìn lại, tôi vẫn cảm thấy hối hận, nhận ra không nên tiết lộ việc làm thêm với đồng nghiệp, dù chỉ một phút sơ suất.
Qua trải nghiệm này, tôi rút ra bài học quan trọng về việc giữ riêng tư trong môi trường công sở. Không phải câu chuyện nào cũng nên chia sẻ: Đừng tiết lộ rắc rối cá nhân. Nếu liên tục chia sẻ vấn đề riêng, đồng nghiệp có thể coi bạn thiếu nghị lực, và thậm chí kể lại với người quản lý.
Không khoe thành tích cá nhân. Thăng chức hay tăng lương là nỗ lực và sự công nhận của lãnh đạo, nhưng công khai với đồng nghiệp có thể gây ganh tỵ, xung đột lợi ích. Giữ bí mật đời sống tình cảm. Dù đang hạnh phúc hay rạn nứt, chuyện tình cảm cá nhân không nên đem ra bàn tán công sở, vì có thể gây ác cảm hoặc thậm chí trở thành “cơn ghen” vô hình.
Những điều tưởng nhỏ nhặt nhưng nếu không cẩn trọng, có thể ảnh hưởng trực tiếp tới sự nghiệp. Câu chuyện của tôi là lời cảnh tỉnh cho bất kỳ ai đang làm việc trong môi trường văn phòng: tin tưởng đồng nghiệp là tốt, nhưng giữ riêng tư là cần thiết để bảo vệ công việc và sự nghiệp của chính mình.
Theo Toutiao
Ngọc Linh
