Tôi năm nay 33 tuổi, quen anh qua sự giới thiệu của một người bạn. Anh hơn tôi bốn tuổi, từng đổ vỡ hôn nhân và đang một mình nuôi cậu con trai nhỏ. Khi mới bắt đầu tìm hiểu, anh nói rất rõ hoàn cảnh của mình và cũng không giấu việc cuộc ly hôn trước để lại cho anh nhiều tổn thương. Sự chân thành ấy khiến tôi cảm mến.
Ba năm yêu nhau, ai nhìn vào cũng nghĩ chúng tôi sớm muộn gì cũng sẽ về chung một nhà. Bạn bè, người thân hai bên đều thúc giục. Ngay cả bố mẹ tôi cũng sốt ruột, bởi ở tuổi này, tôi không còn trẻ để chờ đợi mãi. Thế nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện cưới xin, anh đều tìm cách lảng tránh hoặc chỉ cười rồi bảo: "Cho anh thêm thời gian".
Có giai đoạn tôi cảm thấy vô cùng tủi thân. Tôi từng nghi ngờ anh chưa quên vợ cũ, hoặc đơn giản là không đủ yêu tôi để đưa ra một lời hứa rõ ràng. Đã có lúc tôi giận dỗi, thậm chí đề nghị chia tay vì không muốn trở thành người phụ nữ cứ mòn mỏi chờ đợi một cái kết không biết bao giờ mới đến.
Đỉnh điểm là một lần sau trận cãi vã lớn, anh bất ngờ nói: "Anh không sợ cưới em, cũng không sợ trách nhiệm. Thứ anh sợ nhất là lặp lại bi kịch mà con anh đã từng trải qua". Câu nói ấy khiến tôi sững sờ. Bấy lâu nay, tôi chưa từng nghĩ đến đứa trẻ là nguyên nhân khiến anh chần chừ.
Hôm đó, lần đầu tiên anh kể nhiều hơn về cuộc hôn nhân cũ. Sau ly hôn, con trai anh sống với mẹ một thời gian rồi về ở cùng bố. Chứng kiến nhiều mâu thuẫn, nhiều lần bị đặt vào thế khó xử giữa người lớn, cậu bé trở nên nhạy cảm và khép kín hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Anh từng có ý định đi thêm bước nữa, nhưng mỗi lần nghe người khác nói về chuyện mẹ kế con chồng, anh lại thấy sợ.
Anh thú nhận rằng điều khiến anh ám ảnh nhất không phải dư luận hay những lời dị nghị, mà là cảm giác bất lực nếu một ngày con trai mình phải chịu tổn thương. Anh sợ đứa trẻ nghĩ rằng bố có gia đình mới rồi sẽ không còn yêu thương nó như trước. Anh cũng sợ người phụ nữ bên cạnh mình phải chịu những áp lực vô hình mà bản thân anh không thể san sẻ hết.
Một cuối tuần, anh đưa tôi về nhà gặp con trai. Thành thật mà nói, tôi đã rất hồi hộp. Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ viễn cảnh khó xử. Nhưng trái với tưởng tượng, cậu bé lễ phép, ngoan ngoãn và có phần dè dặt. Chúng tôi ngồi cùng nhau cả buổi chiều. Khi tôi chuẩn bị ra về, cậu bé bất ngờ kéo tay tôi rồi hỏi một câu khiến cả tôi và anh đều lặng người: "Nếu cô làm vợ bố, cô có ghét con không?".
Tôi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của một đứa trẻ đáng lẽ ra chỉ nên vô tư với sách vở và những trò chơi. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu vì sao suốt ba năm qua anh chưa từng dám bước tiếp. Hóa ra, đằng sau sự chần chừ mà tôi từng trách móc là nỗi sợ của một người cha luôn đặt con lên trên tất cả.
Tối hôm đó, anh xin lỗi vì đã để tôi phải chờ đợi quá lâu. Còn tôi cũng xin lỗi vì đã nhiều lần nghĩ sai về anh. Tôi nhận ra hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người trưởng thành yêu nhau, mà còn là hành trình cần rất nhiều sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Và có lẽ, thay vì nóng vội đòi một đám cưới, điều quan trọng nhất lúc này là giúp một cậu bé nhỏ tuổi tin rằng, nếu một ngày tôi bước vào gia đình ấy, tôi sẽ đến không phải để thay thế ai, càng không phải để cướp mất tình yêu của bố dành cho con, mà chỉ đơn giản là cùng hai bố con viết tiếp những ngày bình yên còn dang dở.
(Tâm sự của độc giả)
Kim Tiền
