Năm 2005, trước cổng một trường mẫu giáo ở Tây An, Trung Quốc, chỉ vì mẹ đến đón muộn 20 phút, bé gái Trình Dĩnh 6 tuổi đã bị một người phụ nữ tên Vương Lệ dụ dỗ lên xe và đưa vào vùng núi Diên An. Người phụ nữ này biết rõ tên mẹ em, biết gia đình đang tổ chức tiệc, chỉ cần một chút thông tin và một viên kẹo là đủ để bắt cóc một đứa trẻ. Từ khoảnh khắc đó, cơn ác mộng của gia đình bắt đầu.
Những ngày đầu ở nơi xa lạ, cô bé khóc đòi về nhà và liên tục phải nhận những trận đòn. Nhưng chính nỗi đau đã dạy em cách sinh tồn đáng kinh ngạc. Bề ngoài, em ngoan ngoãn gọi những kẻ bắt cóc là “bố mẹ”. Bên trong, mỗi tối trước khi ngủ, em đều nhẩm đi nhẩm lại tên thật của mình và địa danh “Tây An - Đại Bạch Dương”. Em hiểu rằng nếu quên những ký ức ấy, em sẽ vĩnh viễn mất đường về.
Năm 2008, em lại bị bán lần nữa với giá 10.000 tệ (khoảng 37,6 triệu đồng) cho một cặp vợ chồng nuôi ong ở Thành Đô. Từ Diên An đến Thành Đô, cuộc đời em tiếp tục trôi dạt. Dù được cho ăn mặc và đi học, Trình Dĩnh chưa từng buông ý định trở về. Em lén dành dụm từng đồng tiền ăn sáng, từng khoản lì xì, suốt 9 năm tích cóp được hơn 500 tệ (khoảng 1,9 triệu đồng). Số tiền ấy không lớn, nhưng là minh chứng cho ý chí chưa từng bị khuất phục của em.
Để tìm cơ hội liên lạc với thế giới bên ngoài, em chủ động xin trông quầy mật ong, cố gắng được học tin học ở trường. Năm 2014, trong lúc tranh thủ trông hàng, cô bé 15 tuổi lén đăng một bài viết tìm kiếm manh mối về quê nhà. Chỉ một chi tiết sai về địa danh được cư dân mạng sửa lại đã mở ra bước ngoặt. Từ đó, thông tin được kết nối với tờ thông báo tìm con mà cha em, ông Trình Trúc suốt nhiều năm chưa từng gỡ xuống.
Trong khi con gái âm thầm “nằm vùng”, người cha đã lái chiếc xe cũ đi hơn 300.000km khắp nơi để tìm con, ngủ dưới gầm cầu, tiêu tán tài sản, chỉ với một niềm tin duy nhất là con mình còn sống. Tháng 1/2015, sau khi ADN được xác nhận, cuộc đoàn tụ diễn ra. Cô bé bình tĩnh phối hợp với cảnh sát, chỉ đích danh những kẻ buôn người và cả gia đình đã mua mình. Pháp luật không chấp nhận bất kỳ lý do “nuôi dưỡng” nào khi đã có hành vi mua bán và tước đoạt tự do của một đứa trẻ.
Câu chuyện này không chỉ khiến người ta xúc động mà còn gây ám ảnh bởi thực tế tàn nhẫn của nạn buôn người. Một đứa trẻ 6 tuổi phải tự học cách ngụy trang, tự bảo vệ ký ức của mình, tự lên kế hoạch trốn thoát trong suốt 9 năm, đó là điều không ai tưởng tượng nổi. Sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc của em là minh chứng cho bản năng sinh tồn mạnh mẽ, nhưng cũng là lời nhắc nhở về những lỗ hổng xã hội khiến trẻ em có nguy cơ rơi vào tay tội phạm.
Ở chiều ngược lại, câu chuyện cũng cho thấy sức mạnh của ký ức, của giáo dục và của công nghệ. Một đứa trẻ giữ được tên mình, nhớ được địa chỉ nhà, biết tận dụng internet để phát tín hiệu cầu cứu, đó là minh chứng cho vai trò quan trọng của nhận thức và kỹ năng sống. Cộng đồng mạng, chỉ bằng một thao tác sửa lỗi địa danh, đã vô tình trở thành mắt xích quan trọng trong hành trình đoàn tụ. Khi xã hội không thờ ơ, những manh mối nhỏ bé cũng có thể tạo nên thay đổi lớn.
Theo Sohu
Nhật Linh
