Trong guồng quay mưu sinh, những cuộc tạm xa nhau giữa cha mẹ và con cái dường như đã trở nên quen thuộc ở nhiều gia đình. Thế nhưng, phía sau mỗi lần “đi làm xa để lo cho tương lai” lại là những khoảng trống cảm xúc mà không phải đứa trẻ nào cũng có thể bộc lộ được. Câu chuyện của một bé gái 5 tuổi tại Hà Nam (Trung Quốc) mới đây khiến nhiều người lặng đi, bởi cách em đối diện với nỗi nhớ cha.
Câu chuyện đang khiến cộng đồng mạng xúc động đến từ một bé gái hơn 5 tuổi sau khi tiễn cha đi làm xa đã xin mẹ vào phòng ngủ một mình. Khi người mẹ khẽ mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến chị không kìm được nước mắt khi đứa trẻ nằm úp trên giường, áp mặt vào chăn và liên tục hít hà mùi hương còn sót lại của cha. Đáng xót xa hơn, dù rất nhớ và muốn khóc, em vẫn cố nén nước mắt, giữ nụ cười vì sợ mẹ cũng buồn theo.
Cô bé 5 tuổi rưỡi ấy, theo cách mà ngay cả người lớn cũng khó làm được, đã tự hoàn thành “nghi thức chia tay” của riêng mình. Chiều hôm tiễn cha, em lặng lẽ vào phòng, vùi cả khuôn mặt vào chiếc chăn quen thuộc của bố. Không phải để khóc, mà là để ngửi. Em hít thật sâu, lặp đi lặp lại, như thể muốn lưu giữ từng chút mùi hương ấy như một cách níu giữ sự hiện diện của cha thêm lâu hơn. Khi người mẹ nhìn thấy cảnh này, trái tim như vỡ vụn.
Được biết, từ khi 2 tuổi rưỡi, cô bé đã lớn lên bên cha, suốt 3 năm gần như không rời nửa bước. Những con đường trong làng là do cha nắm tay dắt đi từng chút một, những câu chuyện trước giờ ngủ là giọng cha chậm rãi kể mỗi đêm. Sự gắn bó ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong thế giới của em.
Nhưng vì cuộc sống mưu sinh vất vả, để kiếm thêm thu nhập và lo cho con có điều kiện học hành tốt hơn trong tương lai, người cha buộc phải rời quê lên thành phố lớn làm việc. Người lớn có thể tính toán đủ điều cho tương lai, nhưng không thể đo đếm được hơi ấm trên chiếc chăn sẽ còn lại bao lâu.
Khoảnh khắc chiếc xe khách lăn bánh, bụi đường mờ kín cửa kính. Người cha vẫy tay từ bên trong, còn cô bé đứng lặng bên ngoài, dõi theo đến khi chiếc xe khuất hẳn. Em không khóc, không níu kéo, chỉ lặng lẽ theo mẹ trở về nhà trong trạng thái trống rỗng.
Về đến nhà, không như mọi ngày, em không chơi đùa mà chỉ khẽ nói muốn vào phòng nghỉ một lát. Người mẹ lo lắng, nhưng nghĩ con cần thời gian tự đối diện với cảm xúc nên chưa vội vào. Một lúc sau, không yên tâm, chị khẽ đẩy cửa và chứng kiến cảnh tượng khiến mình không thể cầm lòng.
Cô bé nằm úp trên giường của cha, mặt áp vào chăn, nhịp thở chậm bất thường. Em đang cố giữ lại những mùi hương của cha. Điều khiến người ta đau lòng hơn cả là em bé vẫn cố kìm nén nước mắt, giữ nụ cười. Em sợ nếu mình khóc, mẹ cũng sẽ buồn. Mới 5 tuổi, em đã học cách kiểm soát cảm xúc như một người trưởng thành, giấu đi nỗi buồn của bản thân để không làm người khác tổn thương thêm.
Đoạn video sau khi lan truyền trên mạng đã khiến hàng triệu người không khỏi nghẹn ngào. Phần bình luận ngập tràn những dòng như “xem mà rơi nước mắt”, “thương quá”. Những người đi làm xa nhìn thấy hình ảnh của chính mình, còn những đứa trẻ từng lớn lên trong cảnh xa cách lại nhớ về những tháng ngày chờ đợi.
Câu chuyện khép lại nhưng dư âm vẫn còn đó, như một lời nhắc về giá trị của sự hiện diện trong gia đình. Với người lớn, việc rời xa là để lo cho tương lai, nhưng với trẻ nhỏ, điều các em cần nhất đôi khi chỉ là những khoảnh khắc được ở bên cha mẹ mỗi ngày.
Một đứa trẻ “hiểu chuyện” quá sớm không hẳn là điều đáng mừng, bởi phía sau đó có thể là những cảm xúc bị kìm nén và những thiếu hụt khó gọi tên. Giữa áp lực mưu sinh, có lẽ điều mỗi gia đình cần cân nhắc không chỉ là kiếm được bao nhiêu, mà còn là giữ lại được bao nhiêu thời gian và sự gắn kết cho những người thân yêu.
Theo Sohu
Nhật Linh
