Gần đây, một phụ huynh Trung Quốc chia sẻ hai bức tranh gây chú ý trên mạng xã hội. Bên trái là bức tranh màu sáp đầy màu sắc do con gái tự vẽ, bên phải là phiên bản được AI tạo lại. Người này viết: "Con gái tôi rất thích vẽ tranh, còn nói sau này muốn trở thành họa sĩ. Nếu tôi cho con xem phiên bản được AI làm lại, liệu niềm tin và sự yêu thích của con có bị sụp đổ không?".

Bên dưới bài đăng, bình luận nhận được nhiều lượt thích nhất viết: Nếu tôi là con gái bạn, tôi đã thấy tổn thương rồi. Một bức tranh AI tầm thường như vậy mà cũng xứng đáng phá hủy sự sáng tạo của con bé sao? Nhiều cư dân mạng cho rằng bức tranh bên trái còn đẹp hơn, bởi nó mang dấu ấn riêng của một đứa trẻ: Cha mẹ không có khả năng cảm nhận cái đẹp mà lại sinh ra được một đứa trẻ có năng khiếu như vậy đúng là kỳ lạ.
Nhiều người khác chỉ trích cách làm của phụ huynh, cho rằng hành động này thiếu tôn trọng con:
- Có một người bố/mẹ như vậy thật đáng buồn. Không chỉ lấy tranh của con đưa cho AI xử lý, mà còn muốn dùng nó để đánh vào sự tự tin của con.
- Tôi không hiểu hành động nói với con rằng ‘tác phẩm của con chẳng có giá trị gì’ có ý nghĩa gì. Thậm chí còn đăng lên mạng với vẻ tự hào, như thể đã tìm được một công cụ để làm tổn thương con mình;
- Tại sao luôn có những người cố gắng hết sức để khiến con mình đau khổ?
Cha mẹ thường xuyên phủ nhận con cái có thể vô tình dập tắt tài năng và niềm yêu thích của trẻ
Nhiều người nhận ra rằng trong cuộc sống, không ít cha mẹ luôn không nhìn thấy điểm tốt của con, thích dùng những cách gay gắt nhất để phủ nhận sở thích và năng khiếu của trẻ.
Trước đây từng có một video gây chú ý. Một bé gái đang đọc sách, người mẹ bất ngờ đến trách móc: Sao lúc nào con cũng không nghe lời vậy? Trên tay người mẹ là cuốn sổ của con gái, bên trong có những nét phác thảo nhân vật hoạt hình. Có thể thấy cô bé có năng khiếu hội họa khá tốt.
Nhưng người mẹ lại trách: "Con vẽ cái này trong hoàn cảnh nào? Đây là vở nháp dùng trên lớp, con lấy nó để vẽ tranh, chẳng phải chứng tỏ lúc học con chỉ ngồi vẽ những thứ này sao?" Cô bé bất lực đáp: "Ai nói vở nháp nhất định chỉ dùng trên lớp? Con không thể dùng lúc tan học sao?".
Nhưng người mẹ vẫn tiếp tục trách móc, thậm chí ném cuốn sổ vào mặt con: Mua vở để làm giấy nháp mà cũng lãng phí, đúng là giàu quá nhỉ, cứ tiếp tục lãng phí đi. Người mẹ này thường xuyên chê bai sở thích vẽ tranh của con: Đây là vẽ cái gì vậy? Xấu quá.
Rõ ràng đó là một bức tranh giàu trí tưởng tượng, mang hơi hướng công nghệ, nhưng người mẹ lại nói: Mọi người thật sự thấy cái này đẹp sao? Tôi chẳng hiểu nó là gì. Đẹp thì phải là những thứ như mèo, hoa mà mọi người hay vẽ ấy.
Một bình luận đã nhận xét rất đúng: Gà rừng sinh ra phượng hoàng, nhưng lại nghĩ phượng hoàng là sinh vật kỳ lạ, tìm mọi cách nhổ hết lông của nó.
Một trường hợp khác, một bé gái từng đăng tải bức thư dài viết cho mẹ nhân Ngày của Mẹ. Cô bé đã dành nhiều ngày để viết, vẫn cảm thấy chưa thể hiện hết tình yêu dành cho mẹ. Nhưng khi đưa thư cho mẹ, thay vì được khen ngợi, cô bé lại nhận được lời dạy dỗ: Đầu tiên, văn phong của con khá tốt. Nhưng mẹ không cần những lá thư như thế này. So với những lời nói mơ hồ, không thực tế này, mẹ mong muốn….
Sau đó, người mẹ đặt lá thư lên giường con và nói: Đừng tặng mẹ những thứ này nữa, mẹ không cần. Cô bé từng tưởng tượng mẹ sẽ vui mừng, xúc động, thậm chí ôm lấy mình. Nhưng kết quả lại là sự tổn thương. Cô bé đem lá thư xả nước cho tan đi và nói rằng từ nay không muốn đối mặt với Ngày của Mẹ nữa.
Những cha mẹ như vậy được gọi là người nuôi dạy theo kiểu phủ nhận. Họ luôn tìm lỗi, luôn không hài lòng, luôn lấy câu “vì tốt cho con” làm lý do để dập tắt nhiệt huyết, sự sáng tạo và tình cảm của trẻ.
Họ thường xuyên bỏ qua nhu cầu cảm xúc của con: Con hào hứng chia sẻ niềm vui, họ lập tức dội gáo nước lạnh. Con mong được khen, họ chỉ tập trung tìm khuyết điểm. Con cần một cái ôm, họ lại đưa ra những bài giảng.
Lời nguyền “con mãi mãi chưa đủ tốt” có thể in sâu vào tâm trí trẻ suốt đời. Ngay cả khi trưởng thành, rời khỏi môi trường gia đình ấy, giọng nói đó vẫn có thể vang lên: Con không xứng đáng. Con không làm được. Con không đáng được yêu thương.
Ngược lại, những đứa trẻ luôn nhận được sự yêu thương và công nhận từ cha mẹ thường có nội tâm mạnh mẽ hơn. Bởi một lời phủ nhận của cha mẹ có thể trở thành vết thương theo con cả đời.
Nhưng một câu khẳng định chân thành: Con rất tốt, bố mẹ tự hào về conlại có thể trở thành chiếc áo giáp giúp con vượt qua mọi khó khăn. Đừng dùng thói quen chê bai để làm tổn thương người yêu thương mình nhất.
Bởi điều mọi đứa trẻ cần nhất không phải là cha mẹ hoàn hảo, mà là cảm giác: Mình được nhìn thấy, được công nhận và được yêu thương.
